Chương 11300: Ma trơi (2)
Nếu chỉ có ma trơi là kinh khủng như vậy, vậy thì kế tiếp con đường này...
"Kế tiếp sẽ rất nguy hiểm, các ngươi bây giờ rút đi vẫn còn kịp." Chiến Bắc Dã nhìn chằm chằm Tô Lạc, nói chậm từng chữ một.
Tô Lạc tức giận liếc hắn một cái: "Chỉ cần ngươi nghe lời, sẽ không có nhiều nguy hiểm như vậy."
Chiến Bắc Dã: "Ta..."
Hắn muốn phản bác, nhưng ngẫm lại hai chuyện xảy gần đây, nhất thời yên lặng, lời nói buông ra trở thành âm thanh rầu rĩ: "... Ta cũng đâu phải không nghe lời."
Tiểu Khắc trừng mắt nhìn Chiến Bắc Dã một cái, lôi hắn khỏi chỗ Tô Lạc, đồng thời dùng ánh mắt đề phòng nhìn hắn.
Giống như cảm giác cố chấp của con tiểu dã thú chiếm lĩnh chiếm lĩnh khu vực của mình, làm cho Chiến Bắc Dã rất tức giận.
"Này này, tiểu đệ đệ..."
Tiểu Khắc liếc nhìn hắn một cái: "Đánh nhau?"
Trong đầu Chiến Bắc Dã nhất thời hiện lên con thuyền nhỏ, Tiểu Khắc một tay giơ thiên thần lôi chùy,m hấp thu tia sét hồ quang, cuối cùng là cảnh tượng hấp thu toàn bộ một đám lưới điện đến độ hầu như không còn gì, hắn sờ sờ cái mũi, yên lặng lui qua một bên.
Bởi vì... Đánh không lại.
Chiến Bắc Dã cũng không biết thế giới này làm sao nữa. Trong nhận thức của hắn, thực lực của hắn với bạn cùng lứa tuổi thật sự được xem là mạnh, người mạnh hơn hắn chỉ lác đác thôi, nhưng tại sao trên đường tùy tiện gặp bộ ba thiếu niên này...là bị tấn công thành như vậy?
"Các ngươi rốt cuộc là nhà ai?" Chiến Bắc Dã tức giận nhìn Tô Lạc.
Tô Lạc không có trả lời hắn.
Chiến Bắc Dã lại quay qua chỗ Tô Mộc Dương, hắn phát hiện trong bộ ba này Tô Mộc Dương là dễ nói chuyện nhất.
Tô Mộc Dương che miệng, ho nhẹ một tiếng: "Ta không muốn nói dối lừa ngươi, cũng không muốn bại lộ thân phận, cho nên... Ngươi vẫn là đừng hỏi ta."
Chiến Bắc Dã: "Một thế hệ tuổi trẻ thiên tài trên đại lục không thể không ai biết, hơn nữa vừa ra là ba người, ta nhất định có thể nghe ngóng được tin của các ngươi."
Tô Mộc Dương cười gượng.
Lạc cô cô đến từ đại lục khác, cô ấy trước kia là tên tàn phế ngồi xe lăn, Tiểu Khắc lại là cậu chủ thần nhỏ, chưa từng sôi động trong mắt những người Hiên Viên đế quốc này, cho nên bọn họ đoán ra là rất bình thường.
Đúng lúc này, giọng Tô Lạc vang lên: "Sắp đến rồi, ngậm miệng!"
Giờ phút này bọn họ đã đến khu vực thung lũng.
Chỉ thấy phía trước có một ngọn núi to lớn dựng đứng, trên đỉnh núi lửa đỏ cuồn cuộn tận trời, rõ ràng chính là núi lửa mà trước đó nhìn thấy.
Thung lũng dưới chân núi lửa có rất nhiều người đứng.
Có đám người khách trạm Quỳ Dương kia mà Tô Lạc quen, cũng có những người còn lại ở khách trạm, cũng có một số giang hồ kỳ nhân đã tới từ sớm.
Tô Lạc nhìn về phía xa, phát hiện nơi này nhiều cỡ trăm người.
Những người này lại tốp năm tốp ba chia làm đoàn đội.
Những người ở khách trạm Quỳ Dương đều tụ lại cùng một chỗ, trở thành một đoàn đội hơn mười người, cầm đầu chính là Kim Hoa đại nương và lão bà tóc bạc.
Mà phía trước, cửa chùa vỡ ra, một cánh cửa màu đồng cổ, cùng với ánh lửa phun ra càng ngày càng nhiều, cánh cửa màu đồng cổ này cũng kêu vù vù, âm thanh vù vù không dứt, rung đến độ người ta choáng váng mặt mày.
"Ngươi xem, trên sườn núi!"
Chiến Bắc Dã chỉ cho Tô Lạc xem: "Nơi đó còn có một cánh cửa sắp mở!"
Tô Lạc nhìn theo hướng Chiến Bắc Dã đã chỉ, quả nhiên!
Trên sườn núi cũng có một cánh cửa màu xanh ngọc bích, đang kêu vù vù, dường như sắp mở ra.
Mà giờ phút này, không ít người cũng giống như bọn họ, phát hiện ra cảnh tượng kỳ quái này.
Trong nhận thức trước kia của mọi người, cửa bảo tàng mở ra từ trước giờ đều chỉ có một cái, hiện tại sườn núi lại có một cái?!
Theo như logic bình thường, chắc chắc là sau khi đi vào từ cánh cửa chỗ sườn núi, bảo bối sẽ tốt hơn!
"Leo!"
"Kế tiếp sẽ rất nguy hiểm, các ngươi bây giờ rút đi vẫn còn kịp." Chiến Bắc Dã nhìn chằm chằm Tô Lạc, nói chậm từng chữ một.
Tô Lạc tức giận liếc hắn một cái: "Chỉ cần ngươi nghe lời, sẽ không có nhiều nguy hiểm như vậy."
Chiến Bắc Dã: "Ta..."
Hắn muốn phản bác, nhưng ngẫm lại hai chuyện xảy gần đây, nhất thời yên lặng, lời nói buông ra trở thành âm thanh rầu rĩ: "... Ta cũng đâu phải không nghe lời."
Tiểu Khắc trừng mắt nhìn Chiến Bắc Dã một cái, lôi hắn khỏi chỗ Tô Lạc, đồng thời dùng ánh mắt đề phòng nhìn hắn.
Giống như cảm giác cố chấp của con tiểu dã thú chiếm lĩnh chiếm lĩnh khu vực của mình, làm cho Chiến Bắc Dã rất tức giận.
"Này này, tiểu đệ đệ..."
Tiểu Khắc liếc nhìn hắn một cái: "Đánh nhau?"
Trong đầu Chiến Bắc Dã nhất thời hiện lên con thuyền nhỏ, Tiểu Khắc một tay giơ thiên thần lôi chùy,m hấp thu tia sét hồ quang, cuối cùng là cảnh tượng hấp thu toàn bộ một đám lưới điện đến độ hầu như không còn gì, hắn sờ sờ cái mũi, yên lặng lui qua một bên.
Bởi vì... Đánh không lại.
Chiến Bắc Dã cũng không biết thế giới này làm sao nữa. Trong nhận thức của hắn, thực lực của hắn với bạn cùng lứa tuổi thật sự được xem là mạnh, người mạnh hơn hắn chỉ lác đác thôi, nhưng tại sao trên đường tùy tiện gặp bộ ba thiếu niên này...là bị tấn công thành như vậy?
"Các ngươi rốt cuộc là nhà ai?" Chiến Bắc Dã tức giận nhìn Tô Lạc.
Tô Lạc không có trả lời hắn.
Chiến Bắc Dã lại quay qua chỗ Tô Mộc Dương, hắn phát hiện trong bộ ba này Tô Mộc Dương là dễ nói chuyện nhất.
Tô Mộc Dương che miệng, ho nhẹ một tiếng: "Ta không muốn nói dối lừa ngươi, cũng không muốn bại lộ thân phận, cho nên... Ngươi vẫn là đừng hỏi ta."
Chiến Bắc Dã: "Một thế hệ tuổi trẻ thiên tài trên đại lục không thể không ai biết, hơn nữa vừa ra là ba người, ta nhất định có thể nghe ngóng được tin của các ngươi."
Tô Mộc Dương cười gượng.
Lạc cô cô đến từ đại lục khác, cô ấy trước kia là tên tàn phế ngồi xe lăn, Tiểu Khắc lại là cậu chủ thần nhỏ, chưa từng sôi động trong mắt những người Hiên Viên đế quốc này, cho nên bọn họ đoán ra là rất bình thường.
Đúng lúc này, giọng Tô Lạc vang lên: "Sắp đến rồi, ngậm miệng!"
Giờ phút này bọn họ đã đến khu vực thung lũng.
Chỉ thấy phía trước có một ngọn núi to lớn dựng đứng, trên đỉnh núi lửa đỏ cuồn cuộn tận trời, rõ ràng chính là núi lửa mà trước đó nhìn thấy.
Thung lũng dưới chân núi lửa có rất nhiều người đứng.
Có đám người khách trạm Quỳ Dương kia mà Tô Lạc quen, cũng có những người còn lại ở khách trạm, cũng có một số giang hồ kỳ nhân đã tới từ sớm.
Tô Lạc nhìn về phía xa, phát hiện nơi này nhiều cỡ trăm người.
Những người này lại tốp năm tốp ba chia làm đoàn đội.
Những người ở khách trạm Quỳ Dương đều tụ lại cùng một chỗ, trở thành một đoàn đội hơn mười người, cầm đầu chính là Kim Hoa đại nương và lão bà tóc bạc.
Mà phía trước, cửa chùa vỡ ra, một cánh cửa màu đồng cổ, cùng với ánh lửa phun ra càng ngày càng nhiều, cánh cửa màu đồng cổ này cũng kêu vù vù, âm thanh vù vù không dứt, rung đến độ người ta choáng váng mặt mày.
"Ngươi xem, trên sườn núi!"
Chiến Bắc Dã chỉ cho Tô Lạc xem: "Nơi đó còn có một cánh cửa sắp mở!"
Tô Lạc nhìn theo hướng Chiến Bắc Dã đã chỉ, quả nhiên!
Trên sườn núi cũng có một cánh cửa màu xanh ngọc bích, đang kêu vù vù, dường như sắp mở ra.
Mà giờ phút này, không ít người cũng giống như bọn họ, phát hiện ra cảnh tượng kỳ quái này.
Trong nhận thức trước kia của mọi người, cửa bảo tàng mở ra từ trước giờ đều chỉ có một cái, hiện tại sườn núi lại có một cái?!
Theo như logic bình thường, chắc chắc là sau khi đi vào từ cánh cửa chỗ sườn núi, bảo bối sẽ tốt hơn!
"Leo!"

Nhận xét
Đăng nhận xét