Chương 11338: Không phải ngốc thì là hư hỏng (2)
Vương Thị xấu hổ đến độ lấy đầu đập vào tường. Người xấu hổ đâu chỉ có bà? Những người còn lại bị Vương Vực mắng, giờ phút này cũng đều xấu hổ không chịu được.
Không phải ngốc thì là hư hỏng...
Bọn họ không thể không thừa nhận, nội tâm bọn họ cũng tồn tại sự đố kị với Tô cô nương, cho nên lời Vương Thị nói tuy rằng trăm ngàn chỗ hở, nhưng bọn họ vẫn lập tức tin tưởng, hơn nữa lập tức liên hợp lại đối phó cô.
Vương Vực này tại sao lại nói như đâm vào tim vậy?
Vương Vực hít sâu một hơi, hắn quay đầu nhìn Tô Lạc: "Tô cô nương, Vương Vực ta đời này... Là xui xẻo lắm, có một mẫu thân như vậy, ta vài lần có ý định kết liễu cuộc đời mình, trả lại cái thân đầy máu cho bà ấy, như vậy sẽ không nợ nhau nữa, nhưng ta vẫn không nỡ bỏ gia phụ lại..."
"Vương Vực ta chết không luyến tiếc, nhưng phụ thân lại cô độc một mình sống chết chưa tỏ, còn bị bà ấy liên lụy." Vương Vực chỉ Tô Lạc, "Cho nên Vương Vực khẩn cầu ngài, cho Vương Vực một cơ hội, Vương Vực trở về cùng phụ thân, về phần bà ấy..."
"Ngài muốn làm sao thì tùy ngài." Vương Vực vịn cánh tay phải nhìn quì một gối với Tô Lạc.
Tô Lạc nhìn Vương Vực một cái: "Ngươi không oán hận ta?"
Vương Vực cười gượng: "Ngài là khổ chủ bị liên lụy, làm sao oán hận ngài được?"
Nhưng Vương Thị lại không vui, bà gắt gao nhìn Vương Vực: "Ngươi đây là ý gì? Cái gì kêu ở cùng phụ thân ngươi? Vậy ta thì sao?! Các ngươi cùng nhau bỏ ta sao?!"
Vương Vực cười gượng lắc đầu: "Tụi tôi làm sao lấy nổi ngài được?"
Tô Lạc thản nhiên gật đầu: "Ngươi đi đi."
Vương Vực gật gật đầu với Tô Lạc, rời đi nhanh không quay lại.
Tô Lạc nháy mắt với Tô Mộc Dương một cái, Tô Mộc Dương lặng lẽ đi theo Vương Vực.
Người khác có thể nợ Tô Lạc, nhưng Tô Lạc không thể nợ người khác, vừa rồi Tô Lạc nhìn thấy sự quyết tuyệt*, Vương Vực như vậy... Làm cho Tô Lạc có chút manh động muốn giúp hắn.
(*thái độ kiên quyết cắt đứt quan hệ một cách dứt khoát)
Cho nên Tô Lạc bảo Tô Mộc Dương đưa thuốc cho Vương Vực.
Nếu hắn lại một lần nữa bị Vương Thị làm phiền... Chỉ có thể nói, vận mệnh nên kết thúc tại đây.
Vương Thị khóc đến tan vỡ trên mặt đất, không ngừng lăn lộn, tư thế khó coi cực kỳ.
Ánh mắt mọi người nhìn bà tựa như một kẻ điên.
Trên thực tế, Vương Thị thật sự ngồi dưới đất đào đất bỏ vào miệng, cả người giống như kẻ điên.
"Người này chắc là bị điên rồi nhỉ?" Trên mặt Kim Hoa đại nương lộ ra một vẻ ngờ vực.
Những người còn lại đều đồng ý, nhưng Tô Lạc lại thở dài, nói với Chiến Bắc Dã: "Mặc kệ bà ấy có điên hay không, bây giờ nếu Vương Vực đi rồi, vậy viên Thất Tuyệt Đan thủng ruột nát bụng cứ cho bà ấy nuốt đi."
Mọi người rõ ràng cảm giác được thân hình Vương Thị run lên một cái.
Kim Hoa đại nương thiếu chút nữa là bị tức đến điên.
"Giả điên giả khờ! Vừa rồi bà ấy cư nhiên có ý định dùng chiêu giả điên giả khờ để tránh được kiếp nạn này! Trời ạ! Đời này thật sự là lần đầu tiên gặp loại người như vậy! Sao lại có người như vậy!"
Mọi người cũng đều xem thế là đủ rồi.
Chiến Bắc Dã một chút cũng không nương tay, nói đút thì thật sự đem viên Thất Tuyệt Đan thủng ruột nát bụng đút thẳng vô bụng Vương Thị, đan dược vào miệng tan liền, Vương Thị muốn phun đều phun không được.
"A!"
Vương Thị thiếu chút nữa điên rồi, không biết sức lực ở đâu, thoát được sự kìm hãm của Chiến Bắc Dã, cả người giống như điên rồ chạy đi!
Bành một tiếng!
Ể!
Đó là cái gì?!
Mọi người thấy một tảng đá bị Vương Thị đụng vỡ, nháy mắt tiếp theo, Vương Thị biến mất ở nơi tảng đá kia.
Mọi người hai mặt nhìn nhau.
Chiến Bắc Dã là người đầu tiên phản ứng lại: "Ôi chết tiệt! Nơi đó sẽ không phải là thông đạo lên tầng bảy chứ? Đám người Ninh Dịch Đình sẽ không phải đi lên từ chỗ đó chứ? Vậy ta thấy kì lạ đó, tại sao Vương Thị lại biết đường ở đó?"
Không phải ngốc thì là hư hỏng...
Bọn họ không thể không thừa nhận, nội tâm bọn họ cũng tồn tại sự đố kị với Tô cô nương, cho nên lời Vương Thị nói tuy rằng trăm ngàn chỗ hở, nhưng bọn họ vẫn lập tức tin tưởng, hơn nữa lập tức liên hợp lại đối phó cô.
Vương Vực này tại sao lại nói như đâm vào tim vậy?
Vương Vực hít sâu một hơi, hắn quay đầu nhìn Tô Lạc: "Tô cô nương, Vương Vực ta đời này... Là xui xẻo lắm, có một mẫu thân như vậy, ta vài lần có ý định kết liễu cuộc đời mình, trả lại cái thân đầy máu cho bà ấy, như vậy sẽ không nợ nhau nữa, nhưng ta vẫn không nỡ bỏ gia phụ lại..."
"Vương Vực ta chết không luyến tiếc, nhưng phụ thân lại cô độc một mình sống chết chưa tỏ, còn bị bà ấy liên lụy." Vương Vực chỉ Tô Lạc, "Cho nên Vương Vực khẩn cầu ngài, cho Vương Vực một cơ hội, Vương Vực trở về cùng phụ thân, về phần bà ấy..."
"Ngài muốn làm sao thì tùy ngài." Vương Vực vịn cánh tay phải nhìn quì một gối với Tô Lạc.
Tô Lạc nhìn Vương Vực một cái: "Ngươi không oán hận ta?"
Vương Vực cười gượng: "Ngài là khổ chủ bị liên lụy, làm sao oán hận ngài được?"
Nhưng Vương Thị lại không vui, bà gắt gao nhìn Vương Vực: "Ngươi đây là ý gì? Cái gì kêu ở cùng phụ thân ngươi? Vậy ta thì sao?! Các ngươi cùng nhau bỏ ta sao?!"
Vương Vực cười gượng lắc đầu: "Tụi tôi làm sao lấy nổi ngài được?"
Tô Lạc thản nhiên gật đầu: "Ngươi đi đi."
Vương Vực gật gật đầu với Tô Lạc, rời đi nhanh không quay lại.
Tô Lạc nháy mắt với Tô Mộc Dương một cái, Tô Mộc Dương lặng lẽ đi theo Vương Vực.
Người khác có thể nợ Tô Lạc, nhưng Tô Lạc không thể nợ người khác, vừa rồi Tô Lạc nhìn thấy sự quyết tuyệt*, Vương Vực như vậy... Làm cho Tô Lạc có chút manh động muốn giúp hắn.
(*thái độ kiên quyết cắt đứt quan hệ một cách dứt khoát)
Cho nên Tô Lạc bảo Tô Mộc Dương đưa thuốc cho Vương Vực.
Nếu hắn lại một lần nữa bị Vương Thị làm phiền... Chỉ có thể nói, vận mệnh nên kết thúc tại đây.
Vương Thị khóc đến tan vỡ trên mặt đất, không ngừng lăn lộn, tư thế khó coi cực kỳ.
Ánh mắt mọi người nhìn bà tựa như một kẻ điên.
Trên thực tế, Vương Thị thật sự ngồi dưới đất đào đất bỏ vào miệng, cả người giống như kẻ điên.
"Người này chắc là bị điên rồi nhỉ?" Trên mặt Kim Hoa đại nương lộ ra một vẻ ngờ vực.
Những người còn lại đều đồng ý, nhưng Tô Lạc lại thở dài, nói với Chiến Bắc Dã: "Mặc kệ bà ấy có điên hay không, bây giờ nếu Vương Vực đi rồi, vậy viên Thất Tuyệt Đan thủng ruột nát bụng cứ cho bà ấy nuốt đi."
Mọi người rõ ràng cảm giác được thân hình Vương Thị run lên một cái.
Kim Hoa đại nương thiếu chút nữa là bị tức đến điên.
"Giả điên giả khờ! Vừa rồi bà ấy cư nhiên có ý định dùng chiêu giả điên giả khờ để tránh được kiếp nạn này! Trời ạ! Đời này thật sự là lần đầu tiên gặp loại người như vậy! Sao lại có người như vậy!"
Mọi người cũng đều xem thế là đủ rồi.
Chiến Bắc Dã một chút cũng không nương tay, nói đút thì thật sự đem viên Thất Tuyệt Đan thủng ruột nát bụng đút thẳng vô bụng Vương Thị, đan dược vào miệng tan liền, Vương Thị muốn phun đều phun không được.
"A!"
Vương Thị thiếu chút nữa điên rồi, không biết sức lực ở đâu, thoát được sự kìm hãm của Chiến Bắc Dã, cả người giống như điên rồ chạy đi!
Bành một tiếng!
Ể!
Đó là cái gì?!
Mọi người thấy một tảng đá bị Vương Thị đụng vỡ, nháy mắt tiếp theo, Vương Thị biến mất ở nơi tảng đá kia.
Mọi người hai mặt nhìn nhau.
Chiến Bắc Dã là người đầu tiên phản ứng lại: "Ôi chết tiệt! Nơi đó sẽ không phải là thông đạo lên tầng bảy chứ? Đám người Ninh Dịch Đình sẽ không phải đi lên từ chỗ đó chứ? Vậy ta thấy kì lạ đó, tại sao Vương Thị lại biết đường ở đó?"
Nhận xét
Đăng nhận xét