Chương 11237: Lòng người (1)

Tô Mộc Dương buồn bực nhìn Tô Lạc: "Ngoài Kim Hoa đại nương mười mấy người kia, những người còn lại cũng không đổi Linh Tinh."
Tô Lạc cười: "Tại sao?"
Tô Mộc Dương: "Bọn họ nói giá cả quá thấp, muốn dùng tám mươi Linh Tinh đổi một viên đan dược."
"Thậm chí, thậm chí còn có người nói, muốn năm mươi Linh Tinh thì đổi một viên đan dược."
Tô Lạc: "Giá cả đan dược của chúng ta đây, quả là ngay cả bên ngoài cũng không bằng, theo lý thuyết ở khu chiến đấu đan dược mới là đáng giá nhất."
Tô Mộc Dương: "Chẳng phải vậy sao? Con thấy bọn họ chính là thấy chúng ta cần Linh Tinh, cho nên treo giá."
Tô Lạc: "Nói như vậy, vậy thì không đổi."
Tô Mộc Dương: "Nhưng mà Chiến Bắc Dã làm sao tu luyện bây giờ?"
Chiến Bắc Dã đôi mắt trông mong nhìn Tô Lạc.
"Vậy chúng ta tự đào lấy." Tô Lạc cười nói.
Chiến Bắc Dã cạn lời: "Trước ngươi còn nói với ta, tự mình đào lấy quá chậm, tốn nhiều thời gian, mới đào được có hơn mấy chục viên."
Tô Lạc nở nụ cười: "Ta ra tay, làm sao chỉ trong thời gian dài mà chỉ đào được có mấy viên chứ? Tiểu Thần Long ngươi nói có phải hay không?"
Lúc ở tầng thứ ba, Tiểu Thần Long nói cho Tô Lạc, căn bản không có lượng lớn Linh Tinh tụ lại một chỗ, nhưng tới tầng thứ năm, vừa rồi Tiểu Thần Long đã ra ngoài một vòng.
Chiến Bắc Dã: "Chẳng lẽ ngươi còn có thể tìm được Linh Tinh dày đặc sao? Ta là không tin rồi đó, ta vẫn cảm thấy này là trên trời rơi xuống đấy, không thể nào mọi thứ tốt đẹp đều ban hết cho một người được. Ngươi đã có quá nhiều thứ ông trời tặng cho rồi, lần này chắc chắn sẽ không..."
Nhưng mà, khi Chiến Bắc Dã nhìn thấy Tô Lạc vừa vung tay, lúc tầng đất dày cộm bị bị lưỡi gió bổ ra, lộ ra dưới đất một tầng Linh Tinh thật dày, hắn kinh ngạc mở to đôi mắt, cái miệng!
Kinh ngạc!
Kinh ngạc cực độ!
"Đây, đây, đây là Linh Tinh?! Đây thực sự là Linh Tinh sao?!"
Chiến Bắc Dã quay đầu lại, gắt gao nhìn chằm chằm Tô Lạc: "Ngươi... Ngươi là ma quỷ sao?!"
Tô Lạc nhìn hắn nở nụ cười: "Ta không phải ma quỷ, ta là thiên sứ."
Chiến Bắc Dã: "Ngươi ngươi ngươi... Ngươi nói cho ta biết, thiên địa này có phải nhà ngươi không? Ngươi có phải con gái Thiên đế không? A không đúng, phải nói cổ mộ này rốt cuộc có phải nhà ngươi mở hay không? Dựa vào cái gì mà ngươi vừa vung tay là có nhiều Linh Tinh như vậy?! Mẹ nó ta không tin a!"
Tô Lạc tức giận nhìn hắn: "... Nói nhiều như vậy, ngươi còn cần Linh Tinh không? Không cần thì Tiểu Khắc hấp thu đi, cơ thể Tiểu Khắc nhà chúng ta hiện tại đang là lúc phát triển."
Chiến Bắc Dã không có chú ý tới nửa câu sau của Tô Lạc, nếu không trong đầu hắn nhất định sẽ nghi hoặc, cơ thể đang phát triển có liên hệ bản chất gì với Linh Tinh?"
"Ta cần ta cần ta cần."
Chiến Bắc Dã bay vụt qua đó, cả người nhảy vào cái lỗ to cỡ mười mét vuông, trực tiếp bắt đầu tu luyện.
Bởi vì Tô Lạc cải thiện thể chất tu luyện của hắn, cho nên hắn hiện tại tu luyện sẽ không lãng phí như vậy.
Cái lỗ này có hơn ngàn viên Linh Tinh.
Vốn dĩ có hơn trăm người, nhưng cũng không phải tất cả mọi người đều có thể lên tầng thứ năm, càng hướng lên, cấp bậc thực lực cần thiết lại càng cao, cho nên rất nhiều người đều bị giữ lại ở tầng thứ ba.
Những người có thể lên tầng năm, tính toán đâu đấy cũng chỉ có một trăm người.
Một trăm người này đào xới được gần một nửa canh giờ, cũng không bằng bản lĩnh của Tô Lạc thu hoạch nhiều, Chiến Bắc Dã không khâm phục cũng không được.
Nhưng đối với Tô Lạc mà nói, đây chỉ mới là bắt đầu. Tiểu Khắc ở lại giúp Chiến Bắc Dã hộ pháp, mà Tô Lạc lại bắt đầu nghiêm túc tìm kiếm Linh Tinh.
Đan dược cấp bán thần của cô và đan dược cấp bán thần của người khác, dược hiệu* có thể giống nhau sao? (*hiệu quả/tác dụng của thuốc)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11335: Mẹ nợ con trả (1)

Chương 11297: Chào đời (1)

Chương 11364 + 11365: Thất hoàng tử