Chương 11306: Ninh Dịch Tinh (2)

Chiến Bắc Dã buồn rười rượi: "Các ngươi đi cửa giữa đi, một người ta đi vào cửa dưới chót là được."
Phải leo lên vách núi đen đi vào cửa giữa, ít nhất cần Tinh Thần Cảnh, nhưng Chiến Bắc Dã hiện tại chỉ có Tinh Diệu Cảnh bảy sao, hắn đã không còn tư cách đi cửa giữa.
Nghĩ vậy, Chiến Bắc Dã càng buồn rầu.
Tô Lạc: "Chúng ta cùng đi tầng dưới chót."
Đúng lúc này, một âm thanh đùa cợt vang lên.
"Yo, đó không phải Chiến Bắc Dã sao? Ngươi sao lại thế này? Sao lại làm mình nhếch nhác thế này?"
Âm thanh châm biếm vang lên sau lưng mọi người.
Tô Lạc dừng bước quay đầu lại nhìn.
Ninh Dịch Đình?
Đầu mày Tô Lạc hiện lên một vẻ hoài nghi.
Ninh Dịch Đình không phải bị âm tà cắn trúng, sống chết chưa tỏ sao? Sao lúc này lại nhảy nhót vui vẻ vậy?
"Ninh Dịch Tinh, ngươi quả nhiên đến rồi!" Chiến Bắc Dã nhìn thấy người bên cạnh Ninh Dịch Đình, đôi mắt co rút lại, trong mắt hiện lên sự căng thẳng và đề phòng!
Có thể làm cho Chiến Bắc Dã cảnh giác như vậy...
Tô Lạc ánh mắt của Chiến Bắc Dã nhìn đi, chỉ thấy một vị thiếu niên anh tuấn với khung xương mảnh mai, thân hình nhỏ nhắn, dung nhan cực mĩ, khí chất âm tà, đôi mắt kia lại càng u ám, khi bị hắn nhìn chằm chằm, chỉ cảm thấy kinh sợ vô cùng.
Ninh Dịch Tinh? Là ai?
Chiến Bắc Dã biết Tô Lạc sẽ không biết, cho nên quay đầu nói cho cô biết: "Ninh Dịch Tinh, người thừa kế thuận thứ hai của Ninh gia, thư đồng của thất hoàng tử, nhân xưng độc tinh,  bởi vì hắn ngoài trừ tu vi ra, còn một công việc là hạ độc!
Chiến Bắc Dã nghĩ nghĩ, lại dặn dò Tô Lạc: "Độc công của hắn rất cao, thần không biết quỷ không hay là độc chết người, ngươi phải thật cẩn thận, không được tới gần người hắn trong phạm vi ba trượng!"
Ninh Dịch Tinh thấy Chiến Bắc Dã giới thiệu hắn, không khỏi cười lạnh nhạt: "Chiến Bắc Dã, ngươi cũng thật sự sợ ta nhỉ?"
Chiến Bắc Dã nhất thời tức giận: "Mẹ nó ngươi nói bậy bạ gì đó! Lão tử sợ ngươi sao? Hahahaha, thật là chọc cho thiên hạ cười mà!
Ninh Dịch Tinh cười nham hiểm, tiến lên hai bước.
Chiến Bắc Dã nhanh chóng túm lấy Tô Lạc lùi lại hai bước, hắn trừng mắt nhìn Ninh Dịch Tinh: "Ngươi đứng lại đó cho ta! Không được bước qua đây nữa!"
Ninh Dịch Tinh mỉm cười một cái: "Chiến Bắc Dã, tên nhát gan nhà ngươi."
Chiến Bắc Dã tức chết rồi: "Cái tên bệnh hoạn nhà ngươi, cười cái đít gì!"
Tô Lạc: "..."
Ninh Dịch Đình tới gần Ninh Dịch Tinh, không biết ghé vào tai hắn nói gì đó, sự chú ý của Ninh Dịch Tinh liền chuyển sang người Tô Lạc, cặp mắt u ám của hắn không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Tô Lạc, dường như nhìn đến độ đầu cô cũng sắp xịt máu ra vậy.
Chiến Bắc Dã kéo thẳng Tô Lạc về sau lưng mình, căm tức nhìn Ninh Dịch Tinh: "Ngươi muốn sẽ đối phó ta, trực tiếp nhắm vào ta này, nhìn chằm chằm người khác, ngươi muốn làm gì?"
Tuy rằng Chiến Bắc Dã đã kéo Tô Lạc về sau lưng, nhưng lời của Ninh Dịch Tinh vẫn là nhắm vào Tô Lạc.
"Nghe nói ngươi muốn hại chết tam đệ của ta?"
Giọng nói hắn lạnh như băng, giống như vọng từ địa ngục ra vậy, còn mang theo âm vang chói tai, nghe xong cũng khiến người ta lạnh sống lưng.
Chiến Bắc Dã: "Ninh Dịch Tinh..."
Ninh Dịch Tinh nhìn chằm chằm Chiến Bắc Dã: "Thực lực của ngươi sao biến thành Tinh Diệu Cảnh bảy sao rồi? Chiến Bắc Dã tên phế vật như ngươi bây giờ không có tư cách nói chuyện với ta, cứ đợi đấy đi."
Thái độ lúc đầu của Ninh Dịch Tinh vẫn tốt lắm, xem Chiến Bắc Dã là đối thủ ngang hàng, nói chuyện cũng khách khí lắm, nhưng sau khi nhìn thấy thực lực của Chiến Bắc Dã, hắn nhìn chằm chằm Chiến Bắc Dã, tựa như nhìn chằm chằm một người chết.
Tô Lạc thực sự chưa thấy qua một người lại có thế lực như thế, cô cũng bị kinh sợ rồi.
Chiến Bắc Dã sắp tức đến nổ tung!
Tô Lạc vỗ vỗ Chiến Bắc Dã: "Để ta."
Trong lòng Chiến Bắc Dã đều là sự tức giận và uất ức, oan ức lắm rồi.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11335: Mẹ nợ con trả (1)

Chương 11297: Chào đời (1)

Chương 11364 + 11365: Thất hoàng tử