Chương 11283: Một chiếc thuyền con
Tô Lạc nhạt nhẽo nhìn Chiến Bắc Dã một cái. Cô thật sự không biết, nhưng mà kết bạn tùy tiện, là có thể đào được mảnh tin lớn vậy rồi.
"Người thường không biết chuyện này đâu..." Tô Lạc mở miệng nhạt nhẽo.
Chiến Bắc Dã: "Vậy đương nhiên rồi, ta là ai chớ? Ta quả là một truyền nhân chính thống của Chiến Bắc gia tộc, chuyện trong gia tộc sao ta không biết được? Ể, sao ngươi nhìn ta như vậy? Không lẽ ngươi chưa nghe qua Chiến Bắc đại nguyên soái sao?"
Tô Lạc thật sự không biết, cho nên cô nghi hoặc nhìn Tô Mộc Dương một cái.
Tô Mộc Dương rất đề phòng Chiến Bắc Dã, hắn hạ thấp giọng nói: "Đế quốc đại nguyên soái, trấn thủ Tây Mạc, Chiến Bắc Dã là con trai cả duy nhất của đại nguyên soái."
Tô Lạc gật đầu với Chiến Bắc Dã.
Ánh mắt mang vẻ thần kỳ của Chiến Bắc Dã nhìn Tô Lạc.
Nếu thật sự kể ra, tự mình quả là đại gia tộc, vậy mà đối phương cũng chẳng sợ chút nào? Nhưng nghĩ đến cái thái độ mà cô đối với Ninh Dịch Đình, Chiến Bắc Dã bỗng dưng cười phá lên: "Ngươi thật là một thứ hoa lạ."
Tiểu Khắc tưởng Chiến Bắc Dã mắng người, đứng dậy muốn đánh nhau.
Chiến Bắc Dã vội nói: "Ta đây là đang khen cô ấy, không phải đang mắng cô ấy, sao tính khí của tiểu đệ đệ còn nóng hơn ta, chưa gì là đòi đánh nhau?"
Ngay lúc này, đột nhiên "đoàng" một tiếng, một âm thanh lớn vang đến.
Mọi người đều cùng nhìn về hướng đó.
Chiến Bắc Dã: "Mau đi, phía bắc hình như đánh nhau á, chắc không phải mộ vua đã được tìm thấy?"
Tô Lạc rất hiếu kì mộ vua trong truyền thuyết rốt cuộc là gì, thế là cô đẩy nhanh tốc độ ở phía sau Chiến Bắc Dã.
Nhưng mà chỉ mấy nhịp thở thôi, mọi người đã đến dòng sông đen ngòm.
Dòng sông đen ngòm, gọi tắt sông mực.
Sông mực nằm ở giữa thành phố của Thất Lạc Thành và núi Bắc Mãng.
Theo cách nói của cây cải nhỏ, không ai biết nó rộng bao nhiêu mét, vì sau khi lên đó sẽ có chuyện kì lạ xảy ra, thời gian thuyền đến bờ bên kia vừa dài vừa ngắn, có khi thậm chí vĩnh viễn cũng không tới được.
Sau khi mọi người đến sông mực, liền phát hiện nhiều người xuất phát lúc sớm đã dừng tại bến đỗ.
Bến đỗ rộng lớn, có thể chứa đủ hơn ngàn người.
Mà lúc này có hơn ngàn người đứng đó, xếp thành hàng, chờ đợi thuyền ở giữa sông đưa họ qua đó.
Lúc Tô Lạc đến, nhìn thấy cả đám người Ninh gia đang lên thuyền.
Ninh Diệu Nhan quay đầu liền nhìn thấy Tô Lạc, lập tức trên mặt hiện ra một nụ cười lạnh châm biếm.
Ả kéo kéo Ninh Dịch Đình ở bên, ghé tai hắn nói một câu.
Ninh Dịch Đình nhìn về hướng Tô Lạc bọn họ.
Lúc nhìn thấy Tô Lạc xếp ở hàng chót nhất, khóe miệng Ninh Dịch Đình như cười mà không, trong mắt hắn còn thể hiện rõ sự châm biếm hơn cả Ninh Diệu Nhan.
Hắn xoay mặt đi, nhìn cũng không nhìn Tô Lạc một cái.
Cây cải nhỏ kéo kéo tay áo Tô Lạc: "Tô tỷ tỷ, vị Ninh ca ca đó...hình như đều xem thường tỷ đó"
Chiến Bắc Dã cười haha: "Cây cải nhỏ, ngươi có phải cảm thấy không phục?"
Cây cải nhỏ: "Đúng vậy, cực kỳ không phục! Chúng ta chẳng biết là phải xếp hàng bao lâu nữa..."
Chiến Bắc Dã vỗ cây cải nhỏ.
Cô bé tội nghiệp, bị Chiến Bắc Dã vỗ mạnh một cái, xém chút nữa thì nguyên người ngồi hẳn xuống đất.
"Hahaha, đi, tiểu ca ca dẫn ngươi đi ngồi thuyền!"
Giọng của Chiến Bắc Dã khá to, mọi người tại đó dường như đều nghe thấy.
Kể cả đám người Ninh gia đang lên thuyền.
Chiếc đó người Ninh gia lên rồi, nhiều người ở khách trạm Quỳ Dương cũng lên luôn, lúc này đều quay đầu nhìn về phía Tô Lạc bên này.
"Chúng ta thật sự phải nghe hắn sao?" Tô Mộc Dương ngầm kéo tay áo Tô Lạc.
Tô Mộc Dương vô cùng căng thẳng phòng bị với Chiến Bắc Dã.
Tô Lạc vỗ vai Tô Mộc Dương, bảo hắn bớt nóng giận lại.
Sự thật thì mới đầu Tô Lạc cũng nghĩ Chiến Bắc Dã là kẻ thù, bởi vì gia gia hắn từng làm chuyện như vậy. Nhưng rất nhanh trong lòng Tô Lạc lại nảy ra một thắc mắc...
Rõ ràng mình còn sống mà, tại sao lão gia Chiến gia luôn miệng cho rằng chính tay ông ấy giết chết Lạc công chúa?
Ông ấy làm như vậy, người có lợi lớn nhất thực ra là chính mình.
Bởi vì một khi Lạc công chúa chết đi, Dung Vân sư phụ lúc trước sẽ di chuyển mình ra ngoài an toàn hơn, nếu không năm đó mình thật sự được di chuyển ra ngoài an toàn sao? Và sống đến bây giờ?
Cho nên Tô Lạc đối với lập trường của lão gia Chiến gia...còn có chút nghi ngờ.
Tô Lạc vừa nghĩ, vừa nhìn Chiến Bắc Dã một cái.
Mà lúc này, Chiến Bắc Dã đã dẫn họ đến bên bờ.
"Dừng lại dừng lại."
Bên bờ có một vị canh phòng mặc hắc bào ngăn Chiến Bắc Dã lại: "Làm gì đấy? Làm gì đấy?!"
Chiến Bắc Dã: "Lên thuyền."
Kẻ hắc bào tay chỉ bên sông, chỉ hàng cuối cùng: "Xếp hàng phía sau đi."
Chiến Bắc Dã: "Bọn ta không xếp hàng, bọn ta tự có thuyền, bọn ta tự đi!"
Nói rồi, hắn lấy chiếc thuyền cất trong không gian ra, ném ngay xuống sông mực.
Lập tức mọi người đều nhìn theo.
Không phải họ chưa từng có cách nghĩ này, cũng không phải họ quên mua thuyền, mà là...
Trong sông mực họ đều ngồi thuyền quan, mà không phải vì không có thuyền nhà!
Quan trọng nhất là, nếu không ngồi thuyền quan, sẽ chết người đó!
Kẻ hắc bào đều nhìn thấy thao tác này của Chiến Bắc Dã, hắn kinh hãi nhìn Chiến Bắc Dã: "Ngươi không muốn sống sao?! Ngươi nghĩ mọi người ngoan ngoãn ở đây chờ xếp hàng để làm gì? Mua không được thuyền hay mua không nổi thuyền?!"
"Sông mực có một sinh vật không tên, sẽ ăn người đó! Ngồi thuyền quan của bọn ta cũng có khả năng xảy ra chuyện, huống hồ chiếc thuyền nhỏ của ngươi, nhanh chóng thu lại thuyền đi, xếp hàng phía sau nào!"
Kẻ hắc bào này là một ông lão có tuổi, cho nên lão nhìn chẳng quen người trẻ tuổi phí hoài tính mệnh như vậy.
Hơn ngàn người ngoan ngoãn xếp hàng đó đều dùng ánh mắt nhìn tên thần kinh nhìn Chiến Bắc Dã.
Kim Hoa đại nương vẫy tay với Tô Lạc: "Qua đây xếp hàng nè, nhanh chân lên, ngồi chiếc thuyền đó, sẽ chết thật đó!"
Nhưng mà một đám người ở bên cạnh Kim Hoa đại nương không đồng ý!
"Không được chen hàng!"
"Chúng tôi xếp hàng lâu như vậy, sao cô ta đến là có thể chen hàng? Không được!"
Một loạt âm thanh phản đối vang đến, dù cho Kim Hoa đại nương thực lực cường mạnh cũng không cách nào mặc cả.
Tô Lạc xua tay với bà: "Không sao, bọn ta có thể tự chăm sóc mình được."
Kim Hoa đại nương chau mày: "Con Mông Hống trong truyền thuyết sống ngay trong sông này, các ngươi..."
Mông Hống sao? Tô Lạc sờ sờ đá Phá Hồn trong người, trong lòng bình tĩnh rất nhiều.
Chiến Bắc Dã nhảy lên chiếc thuyền nhỏ tối đa chỉ ngồi đủ năm người, đứng ở đầu thuyền, giơ cây sào dài hỏi Tô Lạc: "Ngươi lên hay không?"
Tô Lạc đưa mắt nhìn, chỉ thấy trên thuyền quan cao cao kế bên, ánh mắt của đám người đều tập trung vào hướng cô.
Dự Khang thốt ra lời mỉa mai: "Tô cô nương, chiếc thuyền này Ninh gia bọn ta bao cả rồi, hay là đến thuyền của bọn ta đi?"
Tuần Sở: "Đến thuyền bọn ta thì được, nhưng chỉ mình ngươi thôi, mấy người bằng hữu khác của ngươi rất tiếc sẽ phải bị ngươi bỏ rơi."
Vào lúc này, núi Bắc Mãng cách đó không xa vọng lại từng âm thanh chấn động.
Tô Lạc cảm giác rõ ràng, đá Phá Hồn trong người càng ngày càng nóng rực, cảm giác muốn bay cao bất cứ lúc nào.
Cô không có nhiều lời, nhảy thẳng lên con thuyền nhỏ của Chiến Bắc Dã.
"Người thường không biết chuyện này đâu..." Tô Lạc mở miệng nhạt nhẽo.
Chiến Bắc Dã: "Vậy đương nhiên rồi, ta là ai chớ? Ta quả là một truyền nhân chính thống của Chiến Bắc gia tộc, chuyện trong gia tộc sao ta không biết được? Ể, sao ngươi nhìn ta như vậy? Không lẽ ngươi chưa nghe qua Chiến Bắc đại nguyên soái sao?"
Tô Lạc thật sự không biết, cho nên cô nghi hoặc nhìn Tô Mộc Dương một cái.
Tô Mộc Dương rất đề phòng Chiến Bắc Dã, hắn hạ thấp giọng nói: "Đế quốc đại nguyên soái, trấn thủ Tây Mạc, Chiến Bắc Dã là con trai cả duy nhất của đại nguyên soái."
Tô Lạc gật đầu với Chiến Bắc Dã.
Ánh mắt mang vẻ thần kỳ của Chiến Bắc Dã nhìn Tô Lạc.
Nếu thật sự kể ra, tự mình quả là đại gia tộc, vậy mà đối phương cũng chẳng sợ chút nào? Nhưng nghĩ đến cái thái độ mà cô đối với Ninh Dịch Đình, Chiến Bắc Dã bỗng dưng cười phá lên: "Ngươi thật là một thứ hoa lạ."
Tiểu Khắc tưởng Chiến Bắc Dã mắng người, đứng dậy muốn đánh nhau.
Chiến Bắc Dã vội nói: "Ta đây là đang khen cô ấy, không phải đang mắng cô ấy, sao tính khí của tiểu đệ đệ còn nóng hơn ta, chưa gì là đòi đánh nhau?"
Ngay lúc này, đột nhiên "đoàng" một tiếng, một âm thanh lớn vang đến.
Mọi người đều cùng nhìn về hướng đó.
Chiến Bắc Dã: "Mau đi, phía bắc hình như đánh nhau á, chắc không phải mộ vua đã được tìm thấy?"
Tô Lạc rất hiếu kì mộ vua trong truyền thuyết rốt cuộc là gì, thế là cô đẩy nhanh tốc độ ở phía sau Chiến Bắc Dã.
Nhưng mà chỉ mấy nhịp thở thôi, mọi người đã đến dòng sông đen ngòm.
Dòng sông đen ngòm, gọi tắt sông mực.
Sông mực nằm ở giữa thành phố của Thất Lạc Thành và núi Bắc Mãng.
Theo cách nói của cây cải nhỏ, không ai biết nó rộng bao nhiêu mét, vì sau khi lên đó sẽ có chuyện kì lạ xảy ra, thời gian thuyền đến bờ bên kia vừa dài vừa ngắn, có khi thậm chí vĩnh viễn cũng không tới được.
Sau khi mọi người đến sông mực, liền phát hiện nhiều người xuất phát lúc sớm đã dừng tại bến đỗ.
Bến đỗ rộng lớn, có thể chứa đủ hơn ngàn người.
Mà lúc này có hơn ngàn người đứng đó, xếp thành hàng, chờ đợi thuyền ở giữa sông đưa họ qua đó.
Lúc Tô Lạc đến, nhìn thấy cả đám người Ninh gia đang lên thuyền.
Ninh Diệu Nhan quay đầu liền nhìn thấy Tô Lạc, lập tức trên mặt hiện ra một nụ cười lạnh châm biếm.
Ả kéo kéo Ninh Dịch Đình ở bên, ghé tai hắn nói một câu.
Ninh Dịch Đình nhìn về hướng Tô Lạc bọn họ.
Lúc nhìn thấy Tô Lạc xếp ở hàng chót nhất, khóe miệng Ninh Dịch Đình như cười mà không, trong mắt hắn còn thể hiện rõ sự châm biếm hơn cả Ninh Diệu Nhan.
Hắn xoay mặt đi, nhìn cũng không nhìn Tô Lạc một cái.
Cây cải nhỏ kéo kéo tay áo Tô Lạc: "Tô tỷ tỷ, vị Ninh ca ca đó...hình như đều xem thường tỷ đó"
Chiến Bắc Dã cười haha: "Cây cải nhỏ, ngươi có phải cảm thấy không phục?"
Cây cải nhỏ: "Đúng vậy, cực kỳ không phục! Chúng ta chẳng biết là phải xếp hàng bao lâu nữa..."
Chiến Bắc Dã vỗ cây cải nhỏ.
Cô bé tội nghiệp, bị Chiến Bắc Dã vỗ mạnh một cái, xém chút nữa thì nguyên người ngồi hẳn xuống đất.
"Hahaha, đi, tiểu ca ca dẫn ngươi đi ngồi thuyền!"
Giọng của Chiến Bắc Dã khá to, mọi người tại đó dường như đều nghe thấy.
Kể cả đám người Ninh gia đang lên thuyền.
Chiếc đó người Ninh gia lên rồi, nhiều người ở khách trạm Quỳ Dương cũng lên luôn, lúc này đều quay đầu nhìn về phía Tô Lạc bên này.
"Chúng ta thật sự phải nghe hắn sao?" Tô Mộc Dương ngầm kéo tay áo Tô Lạc.
Tô Mộc Dương vô cùng căng thẳng phòng bị với Chiến Bắc Dã.
Tô Lạc vỗ vai Tô Mộc Dương, bảo hắn bớt nóng giận lại.
Sự thật thì mới đầu Tô Lạc cũng nghĩ Chiến Bắc Dã là kẻ thù, bởi vì gia gia hắn từng làm chuyện như vậy. Nhưng rất nhanh trong lòng Tô Lạc lại nảy ra một thắc mắc...
Rõ ràng mình còn sống mà, tại sao lão gia Chiến gia luôn miệng cho rằng chính tay ông ấy giết chết Lạc công chúa?
Ông ấy làm như vậy, người có lợi lớn nhất thực ra là chính mình.
Bởi vì một khi Lạc công chúa chết đi, Dung Vân sư phụ lúc trước sẽ di chuyển mình ra ngoài an toàn hơn, nếu không năm đó mình thật sự được di chuyển ra ngoài an toàn sao? Và sống đến bây giờ?
Cho nên Tô Lạc đối với lập trường của lão gia Chiến gia...còn có chút nghi ngờ.
Tô Lạc vừa nghĩ, vừa nhìn Chiến Bắc Dã một cái.
Mà lúc này, Chiến Bắc Dã đã dẫn họ đến bên bờ.
"Dừng lại dừng lại."
Bên bờ có một vị canh phòng mặc hắc bào ngăn Chiến Bắc Dã lại: "Làm gì đấy? Làm gì đấy?!"
Chiến Bắc Dã: "Lên thuyền."
Kẻ hắc bào tay chỉ bên sông, chỉ hàng cuối cùng: "Xếp hàng phía sau đi."
Chiến Bắc Dã: "Bọn ta không xếp hàng, bọn ta tự có thuyền, bọn ta tự đi!"
Nói rồi, hắn lấy chiếc thuyền cất trong không gian ra, ném ngay xuống sông mực.
Lập tức mọi người đều nhìn theo.
Không phải họ chưa từng có cách nghĩ này, cũng không phải họ quên mua thuyền, mà là...
Trong sông mực họ đều ngồi thuyền quan, mà không phải vì không có thuyền nhà!
Quan trọng nhất là, nếu không ngồi thuyền quan, sẽ chết người đó!
Kẻ hắc bào đều nhìn thấy thao tác này của Chiến Bắc Dã, hắn kinh hãi nhìn Chiến Bắc Dã: "Ngươi không muốn sống sao?! Ngươi nghĩ mọi người ngoan ngoãn ở đây chờ xếp hàng để làm gì? Mua không được thuyền hay mua không nổi thuyền?!"
"Sông mực có một sinh vật không tên, sẽ ăn người đó! Ngồi thuyền quan của bọn ta cũng có khả năng xảy ra chuyện, huống hồ chiếc thuyền nhỏ của ngươi, nhanh chóng thu lại thuyền đi, xếp hàng phía sau nào!"
Kẻ hắc bào này là một ông lão có tuổi, cho nên lão nhìn chẳng quen người trẻ tuổi phí hoài tính mệnh như vậy.
Hơn ngàn người ngoan ngoãn xếp hàng đó đều dùng ánh mắt nhìn tên thần kinh nhìn Chiến Bắc Dã.
Kim Hoa đại nương vẫy tay với Tô Lạc: "Qua đây xếp hàng nè, nhanh chân lên, ngồi chiếc thuyền đó, sẽ chết thật đó!"
Nhưng mà một đám người ở bên cạnh Kim Hoa đại nương không đồng ý!
"Không được chen hàng!"
"Chúng tôi xếp hàng lâu như vậy, sao cô ta đến là có thể chen hàng? Không được!"
Một loạt âm thanh phản đối vang đến, dù cho Kim Hoa đại nương thực lực cường mạnh cũng không cách nào mặc cả.
Tô Lạc xua tay với bà: "Không sao, bọn ta có thể tự chăm sóc mình được."
Kim Hoa đại nương chau mày: "Con Mông Hống trong truyền thuyết sống ngay trong sông này, các ngươi..."
Mông Hống sao? Tô Lạc sờ sờ đá Phá Hồn trong người, trong lòng bình tĩnh rất nhiều.
Chiến Bắc Dã nhảy lên chiếc thuyền nhỏ tối đa chỉ ngồi đủ năm người, đứng ở đầu thuyền, giơ cây sào dài hỏi Tô Lạc: "Ngươi lên hay không?"
Tô Lạc đưa mắt nhìn, chỉ thấy trên thuyền quan cao cao kế bên, ánh mắt của đám người đều tập trung vào hướng cô.
Dự Khang thốt ra lời mỉa mai: "Tô cô nương, chiếc thuyền này Ninh gia bọn ta bao cả rồi, hay là đến thuyền của bọn ta đi?"
Tuần Sở: "Đến thuyền bọn ta thì được, nhưng chỉ mình ngươi thôi, mấy người bằng hữu khác của ngươi rất tiếc sẽ phải bị ngươi bỏ rơi."
Vào lúc này, núi Bắc Mãng cách đó không xa vọng lại từng âm thanh chấn động.
Tô Lạc cảm giác rõ ràng, đá Phá Hồn trong người càng ngày càng nóng rực, cảm giác muốn bay cao bất cứ lúc nào.
Cô không có nhiều lời, nhảy thẳng lên con thuyền nhỏ của Chiến Bắc Dã.

Nhận xét
Đăng nhận xét