Chương 11328: Lòng người (2)
Những người này thấy cô hiện tại cần Linh Tinh, cư nhiên lại lên giá tại chỗ, không đổi thì sẽ không đổi, chẳng lẽ cô sẽ không tự biết tìm sao?
Lúc Tô Lạc lần đầu tiên phát hiện đống Linh Tinh, những người nhìn thấy cực ít, tuy rằng ít, nhưng rất nhanh là lan truyền ra ngay.
Kim Hoa đại nương: "Thật vậy chăng? Tô cô nương phát hiện ra một đống Linh Tinh cỡ nhỏ? Hơn ngàn viên Linh Tinh? Haha, ta đã nói rồi, Tô cô nương vận khí tốt lắm, rõ ràng còn lên giá tại chỗ, tốt lắm, bây giờ người ta tự đi đào đó?"
Đầu mày Vương Thị nhíu chặt, bà chính là một trong những người không chịu đổi với Tô Mộc Dương.
Bà quay đầu nhìn Tô Lạc một cái, bà lúc này cách Tô Lạc chỉ có khoảng một trăm mét.
Vương Thị nghĩ nghĩ, lúc này gọi Vương Vực lại đây, ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ một tiếng.
Vương Vực nhíu mày, sốt ruột nói: "Nương, người đừng nhào nháo nữa được không?! Tô cô nương có ân cứu mạng con, người không nghĩ đến báo ân thì thôi, tại sao cứ muốn lợi dụng người ta chứ?!"
Vương Thị thiếu chút nữa bị tức chết: "Ta đây đều là vì ai? Ta đều là muốn con tốt thôi."
Vương Vực: "Người nếu thật sự muốn tốt cho con, thì đừng làm mấy cái trò mờ ám lung tung này nữa, cứ chuyên tâm đào Linh Tinh được không? Lần này chúng ta thu hoạch đã rất nhiều rồi, nói ra thì vẫn là Tô cô nương dẫn chúng ta tìm được đường, chúng ta mới đi được đó."
Vương Thị nói thầm: "Đó cũng là đường Ninh công tử tìm mà..."
Vương Vực: "Nếu không phải bị Tô cô nương ép, Ninh công tử lại tốt bụng tìm đường tốt như vậy à?"
Vương Thị sốt ruột: "Con rốt cuộc có nghe lời hay không?"
Vương Vực: "Con không đi, muốn đi người tự đi, mất mặt quá!"
Nói xong Vương Vực nhanh chóng rời đi.
Vương Thị nghĩ nghĩ, rốt cuộc vẫn là chính mình đi về hướng Tô Lạc, bà cũng không đến gần, cách hơn trăm mét, đi theo phía xa xa.
Điều làm Vương Thị kinh ngạc là!
Ước chừng sau khi qua mấy phút đồng hồ, bà thấy Tô Lạc dừng bước, vòng quanh một khối đất đi tới đi lui, cuối cùng cô giậm mạnh chân xuống, đất đá bay tán loạn.
Một lớp đất dày cộm bị hất bay, lộ ra Linh Tinh bên trong.
Vương Thị kinh hãi, bà nhanh chóng xông lên xem, rất nhanh bà liền thấy...
Linh Tinh!
Linh Tinh đầy mặt đất!
Làm gì bằng những người xây dựng lẻ tẻ như bọn họ, cần một viên một viên đào xới? Kia căn bản là một nắm một nắm được chưa?!
Vương Thị ghen tị suýt khóc mất!
Con mắt đều đỏ ửng đỏ ửng!
Tô Lạc quay đầu nhìn bà một cái, đầu mày hơi hơi nhíu lại.
Mà Vương Thị lúc này lại chạy tới, đưa tay bèn nắm lấy Linh Tinh trên mặt đất.
Tô Lạc còn chưa ra tay, Tô Mộc Dương đã ngăn bà lại trước một bước.
"Dừng tay!" Tô Mộc Dương cau mày, "Làm gì đó? Đây là Linh Tinh bọn tôi phát hiện mà."
Vương Thị: "Cho dù là các ngươi phát hiện, vậy thì sao? Nhiều Linh Tinh như vậy, ta lấy một nắm thôi, cũng đâu ảnh hưởng gì đến ngươi."
Tô Mộc Dương thiếu chút nữa bị giận quá phải cười: "Không thể, xin bà về đi."
Vương Thị: "Sao lại không thể? Những thứ ở đây chẳng lẽ là có chủ sao? Ngươi gọi nó một tiếng, xem mấy Linh Tinh này trả lời ngươi không."
Tô Mộc Dương suy cho cùng vẫn là thiếu niên da mặt mỏng chưa từng trải cái thế giới phức tạp, làm sao là đối thủ của những kiểu người như Vương Thị? Chiêu càn quấy thần công của Vương Thị, người bình thường sẽ ngăn cản không được.
Tô Lạc nhíu mày nhìn bà, Vương Thị mà cô quen, chính là Vương Thị lúc trước cầu xin cô cứu đứa con của bà ở phía bờ sông.
Tô Lạc nhìn chằm chằm Vương Thị: "Là cái gì làm bà tự tin như vậy?"
Vương Thị nghi hoặc nhìn Tô Lạc: "Cái gì?"
Tô Lạc: "Ta chưa bao giờ chiều những người càn quấy, cho nên, bà muốn tự đi, hay là bị ta thỉnh đi?"
Lúc Tô Lạc lần đầu tiên phát hiện đống Linh Tinh, những người nhìn thấy cực ít, tuy rằng ít, nhưng rất nhanh là lan truyền ra ngay.
Kim Hoa đại nương: "Thật vậy chăng? Tô cô nương phát hiện ra một đống Linh Tinh cỡ nhỏ? Hơn ngàn viên Linh Tinh? Haha, ta đã nói rồi, Tô cô nương vận khí tốt lắm, rõ ràng còn lên giá tại chỗ, tốt lắm, bây giờ người ta tự đi đào đó?"
Đầu mày Vương Thị nhíu chặt, bà chính là một trong những người không chịu đổi với Tô Mộc Dương.
Bà quay đầu nhìn Tô Lạc một cái, bà lúc này cách Tô Lạc chỉ có khoảng một trăm mét.
Vương Thị nghĩ nghĩ, lúc này gọi Vương Vực lại đây, ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ một tiếng.
Vương Vực nhíu mày, sốt ruột nói: "Nương, người đừng nhào nháo nữa được không?! Tô cô nương có ân cứu mạng con, người không nghĩ đến báo ân thì thôi, tại sao cứ muốn lợi dụng người ta chứ?!"
Vương Thị thiếu chút nữa bị tức chết: "Ta đây đều là vì ai? Ta đều là muốn con tốt thôi."
Vương Vực: "Người nếu thật sự muốn tốt cho con, thì đừng làm mấy cái trò mờ ám lung tung này nữa, cứ chuyên tâm đào Linh Tinh được không? Lần này chúng ta thu hoạch đã rất nhiều rồi, nói ra thì vẫn là Tô cô nương dẫn chúng ta tìm được đường, chúng ta mới đi được đó."
Vương Thị nói thầm: "Đó cũng là đường Ninh công tử tìm mà..."
Vương Vực: "Nếu không phải bị Tô cô nương ép, Ninh công tử lại tốt bụng tìm đường tốt như vậy à?"
Vương Thị sốt ruột: "Con rốt cuộc có nghe lời hay không?"
Vương Vực: "Con không đi, muốn đi người tự đi, mất mặt quá!"
Nói xong Vương Vực nhanh chóng rời đi.
Vương Thị nghĩ nghĩ, rốt cuộc vẫn là chính mình đi về hướng Tô Lạc, bà cũng không đến gần, cách hơn trăm mét, đi theo phía xa xa.
Điều làm Vương Thị kinh ngạc là!
Ước chừng sau khi qua mấy phút đồng hồ, bà thấy Tô Lạc dừng bước, vòng quanh một khối đất đi tới đi lui, cuối cùng cô giậm mạnh chân xuống, đất đá bay tán loạn.
Một lớp đất dày cộm bị hất bay, lộ ra Linh Tinh bên trong.
Vương Thị kinh hãi, bà nhanh chóng xông lên xem, rất nhanh bà liền thấy...
Linh Tinh!
Linh Tinh đầy mặt đất!
Làm gì bằng những người xây dựng lẻ tẻ như bọn họ, cần một viên một viên đào xới? Kia căn bản là một nắm một nắm được chưa?!
Vương Thị ghen tị suýt khóc mất!
Con mắt đều đỏ ửng đỏ ửng!
Tô Lạc quay đầu nhìn bà một cái, đầu mày hơi hơi nhíu lại.
Mà Vương Thị lúc này lại chạy tới, đưa tay bèn nắm lấy Linh Tinh trên mặt đất.
Tô Lạc còn chưa ra tay, Tô Mộc Dương đã ngăn bà lại trước một bước.
"Dừng tay!" Tô Mộc Dương cau mày, "Làm gì đó? Đây là Linh Tinh bọn tôi phát hiện mà."
Vương Thị: "Cho dù là các ngươi phát hiện, vậy thì sao? Nhiều Linh Tinh như vậy, ta lấy một nắm thôi, cũng đâu ảnh hưởng gì đến ngươi."
Tô Mộc Dương thiếu chút nữa bị giận quá phải cười: "Không thể, xin bà về đi."
Vương Thị: "Sao lại không thể? Những thứ ở đây chẳng lẽ là có chủ sao? Ngươi gọi nó một tiếng, xem mấy Linh Tinh này trả lời ngươi không."
Tô Mộc Dương suy cho cùng vẫn là thiếu niên da mặt mỏng chưa từng trải cái thế giới phức tạp, làm sao là đối thủ của những kiểu người như Vương Thị? Chiêu càn quấy thần công của Vương Thị, người bình thường sẽ ngăn cản không được.
Tô Lạc nhíu mày nhìn bà, Vương Thị mà cô quen, chính là Vương Thị lúc trước cầu xin cô cứu đứa con của bà ở phía bờ sông.
Tô Lạc nhìn chằm chằm Vương Thị: "Là cái gì làm bà tự tin như vậy?"
Vương Thị nghi hoặc nhìn Tô Lạc: "Cái gì?"
Tô Lạc: "Ta chưa bao giờ chiều những người càn quấy, cho nên, bà muốn tự đi, hay là bị ta thỉnh đi?"
Nhận xét
Đăng nhận xét