Chương 11309: Diệt thế (1)
Tô Lạc cười: "Ngươi tin còn có."
Chiến Bắc Dã: "Ta thật là...cũng có chút tin tưởng đấy."
Tô Lạc: "Ồ? Lời này nói như thế nào?"
Chiến Bắc Dã: "Lúc ở Đế đô, ta từng gặp qua một vị dược sự cấp bán thần với Ninh Dịch Tinh đấu y thuật, kết quả vị dược sự cấp bán thần kia độc chết Ninh Dịch Tinh, ngươi hiện tại giỏi hơn Ninh Dịch Tinh một bước, cho nên ta cảm thấy...Ngươi chắc không phải là phúc tinh chứ?!"
Tô Lạc: "... Ngươi rốt cuộc vẫn không tin ta là dược sư cấp thần à."
Chiến Bắc Dã: "Tiểu nha đầu ngươi mới nhiêu đó tuổi, còn là dược sư cấp thần, có giết ta thì ta cũng không tin đâu."
Tô Lạc: "Mặc kệ ngươi tin không tin, uống liều thuốc này đi."
Trong tay Tô Lạc xuất hiện bốn bình thuốc đen tuyền, lần lượt đưa cho bốn người.
Tiểu Khắc, Tô Mộc Dương, cây cải nhỏ sau khi nhận được thuốc, đổ thẳng vô miệng mình, một câu cũng không nói gì.
Nhưng mà Chiến Bắc Dã lại đầy những lời nghi ngờ: "Đây là cái thứ gì? Là liều thuốc sao? Có thể uống sao? Ta lại không bị bệnh uống thứ này làm gì? Ta..."
Tô Lạc xoa xoa ấn đường, nếu không phải duyên cớ lúc trước liên lụy hắn tu vi tụt dốc, Tô Lạc thật sự muốn đánh đầu hắn một cái.
"Nhanh chóng uống đi, dự phòng Ninh Dịch Tinh quay đầu lại tiếp tục hạ độc ngươi." Tô Lạc cáu gắt nói.
Đây là liều thuốc bách độc bất xâm mà lúc Tô Lạc rảnh rỗi tự mình luyện chế, tuy rằng không nhất định có thể phòng mọi loại độc, nhưng cũng xem là v tuyệt mệnh độc tố, sau khi có lớp màn ngăn bách độc bất xâm, cũng sẽ để cho Tô Lạc càng có nhiều thời gian cứu chữa.
Đối với dược sư cấp thần như Tô Lạc mà nói, chỉ cần cho cô đủ thời gian, cô sẽ có thể cướp người cùng tử thần.
Đáng tiếc Chiến Bắc Dã không biết y thuật của Tô Lạc mạnh như thế nào, tuy rằng bị buộc uống thuốc, nhưng trong lòng vẫn còn càm ràm đủ kiểu, đầy sự nghi ngờ.
Tô Lạc xoa xoa ấn đường: "Đi thôi."
Nàng phải nhanh chóng tìm ra bảo bối nồng nặc linh khí cho Chiến Bắc Dã bổ sung thực lực, đưa hắn về Tinh Thần Cảnh ba sao, Tô Lạc sẽ không có cảm giác áy náy mãnh liệt.
Khi đoàn người vào từ cửa đồng dưới chân núi, Chiến Bắc Dã vẫn khá áy náy: "...Chỗ dưới này có thứ gì tốt chứ? Các ngươi nên đi cửa giữa, vừa rồi Ninh Dịch Tinh bọn họ xông thẳng lên cửa giữa."
Ninh Dịch Tinh cùng các trưởng lão lên cửa giữa, nhưng thực lự của mấy người Ninh Dịch Đình không đến Tinh Thần Cảnh, đều vào bằng tầng dưới chót.
Tô Lạc tức giận nói: "Ta cảm thấy đồ ở tầng dưới chót sẽ tốt hơn tầng giữa."
Chiến Bắc Dã liếc Tô Lạc một cái: "Sao rồi? Ngươi cho là ngươi là khuê nữ ruột của Nghịch Thiên đại đế sao? Ngươi còn có thể biết đồ ở tầng dưới chót sẽ tốt hơn tầng giữa?"
Tô Mộc Dương yên lặng xem xét Chiến Bắc Dã một cái, tên thiếu niên gấu đen này thật đúng là...nói trúng sự thật rồi.
Nhưng mà Chiến Bắc Dã tự mình lại cười ha ha lên: "Chỉ tiếc, cô Lạc công chúa còn chưa lớn lên đã chết non rồi, trên đời này làm sao còn Lạc công chúa, chậc chậc."
Tô Lạc yên lặng hướng lên trời trợn trắng mắt.
Người nhiều lời như Chiến Bắc Dã, thật là có ngăn cản cũng vô dụng.
Quả nhiên, mới ngừng trong chốc lát, Chiến Bắc Dã liền buồn bực nói: "Các ngươi xem, tầng chót này nơi nơi đều là dấu vết bị đào móc, ta đều có thể ngửi được mùi hương còn sót lại sau khi bảo bối bị lấy đi... Này chắc chắn có rất nhiều bảo bối bị lấy đi."
Tô Lạc thản nhiên liếc hắn một cái, quả thật có thứ linh khí nồng nặc, nhưng... Tiểu thần long không có cảm ứng, thứ có thể thấy chưa chắc tốt cỡ nào đâu.
Những lúc này, tự nhiên là phải nhờ Tiểu Bạch Long trợ thủ nhỏ dò thăm báu vật ra trận.
Cho nên khi Tiểu Bạch Long xuất hiện trong người Tô Lạc
Chiến Bắc Dã: "Ta thật là...cũng có chút tin tưởng đấy."
Tô Lạc: "Ồ? Lời này nói như thế nào?"
Chiến Bắc Dã: "Lúc ở Đế đô, ta từng gặp qua một vị dược sự cấp bán thần với Ninh Dịch Tinh đấu y thuật, kết quả vị dược sự cấp bán thần kia độc chết Ninh Dịch Tinh, ngươi hiện tại giỏi hơn Ninh Dịch Tinh một bước, cho nên ta cảm thấy...Ngươi chắc không phải là phúc tinh chứ?!"
Tô Lạc: "... Ngươi rốt cuộc vẫn không tin ta là dược sư cấp thần à."
Chiến Bắc Dã: "Tiểu nha đầu ngươi mới nhiêu đó tuổi, còn là dược sư cấp thần, có giết ta thì ta cũng không tin đâu."
Tô Lạc: "Mặc kệ ngươi tin không tin, uống liều thuốc này đi."
Trong tay Tô Lạc xuất hiện bốn bình thuốc đen tuyền, lần lượt đưa cho bốn người.
Tiểu Khắc, Tô Mộc Dương, cây cải nhỏ sau khi nhận được thuốc, đổ thẳng vô miệng mình, một câu cũng không nói gì.
Nhưng mà Chiến Bắc Dã lại đầy những lời nghi ngờ: "Đây là cái thứ gì? Là liều thuốc sao? Có thể uống sao? Ta lại không bị bệnh uống thứ này làm gì? Ta..."
Tô Lạc xoa xoa ấn đường, nếu không phải duyên cớ lúc trước liên lụy hắn tu vi tụt dốc, Tô Lạc thật sự muốn đánh đầu hắn một cái.
"Nhanh chóng uống đi, dự phòng Ninh Dịch Tinh quay đầu lại tiếp tục hạ độc ngươi." Tô Lạc cáu gắt nói.
Đây là liều thuốc bách độc bất xâm mà lúc Tô Lạc rảnh rỗi tự mình luyện chế, tuy rằng không nhất định có thể phòng mọi loại độc, nhưng cũng xem là v tuyệt mệnh độc tố, sau khi có lớp màn ngăn bách độc bất xâm, cũng sẽ để cho Tô Lạc càng có nhiều thời gian cứu chữa.
Đối với dược sư cấp thần như Tô Lạc mà nói, chỉ cần cho cô đủ thời gian, cô sẽ có thể cướp người cùng tử thần.
Đáng tiếc Chiến Bắc Dã không biết y thuật của Tô Lạc mạnh như thế nào, tuy rằng bị buộc uống thuốc, nhưng trong lòng vẫn còn càm ràm đủ kiểu, đầy sự nghi ngờ.
Tô Lạc xoa xoa ấn đường: "Đi thôi."
Nàng phải nhanh chóng tìm ra bảo bối nồng nặc linh khí cho Chiến Bắc Dã bổ sung thực lực, đưa hắn về Tinh Thần Cảnh ba sao, Tô Lạc sẽ không có cảm giác áy náy mãnh liệt.
Khi đoàn người vào từ cửa đồng dưới chân núi, Chiến Bắc Dã vẫn khá áy náy: "...Chỗ dưới này có thứ gì tốt chứ? Các ngươi nên đi cửa giữa, vừa rồi Ninh Dịch Tinh bọn họ xông thẳng lên cửa giữa."
Ninh Dịch Tinh cùng các trưởng lão lên cửa giữa, nhưng thực lự của mấy người Ninh Dịch Đình không đến Tinh Thần Cảnh, đều vào bằng tầng dưới chót.
Tô Lạc tức giận nói: "Ta cảm thấy đồ ở tầng dưới chót sẽ tốt hơn tầng giữa."
Chiến Bắc Dã liếc Tô Lạc một cái: "Sao rồi? Ngươi cho là ngươi là khuê nữ ruột của Nghịch Thiên đại đế sao? Ngươi còn có thể biết đồ ở tầng dưới chót sẽ tốt hơn tầng giữa?"
Tô Mộc Dương yên lặng xem xét Chiến Bắc Dã một cái, tên thiếu niên gấu đen này thật đúng là...nói trúng sự thật rồi.
Nhưng mà Chiến Bắc Dã tự mình lại cười ha ha lên: "Chỉ tiếc, cô Lạc công chúa còn chưa lớn lên đã chết non rồi, trên đời này làm sao còn Lạc công chúa, chậc chậc."
Tô Lạc yên lặng hướng lên trời trợn trắng mắt.
Người nhiều lời như Chiến Bắc Dã, thật là có ngăn cản cũng vô dụng.
Quả nhiên, mới ngừng trong chốc lát, Chiến Bắc Dã liền buồn bực nói: "Các ngươi xem, tầng chót này nơi nơi đều là dấu vết bị đào móc, ta đều có thể ngửi được mùi hương còn sót lại sau khi bảo bối bị lấy đi... Này chắc chắn có rất nhiều bảo bối bị lấy đi."
Tô Lạc thản nhiên liếc hắn một cái, quả thật có thứ linh khí nồng nặc, nhưng... Tiểu thần long không có cảm ứng, thứ có thể thấy chưa chắc tốt cỡ nào đâu.
Những lúc này, tự nhiên là phải nhờ Tiểu Bạch Long trợ thủ nhỏ dò thăm báu vật ra trận.
Cho nên khi Tiểu Bạch Long xuất hiện trong người Tô Lạc
Nhận xét
Đăng nhận xét