Chương 11318: Tìm đường (2)

Tô Lạc nhìn như vậy trong mắt Chiến Bắc Dã chính là đần độn, không chỉ đần độn, hơn nữa còn cực kì đần nữa.
Làm gì có người nào bỏ Linh Tinh nhiều như vậy không đào, mà đứng ở kia nhàn hạ bất động cơ?
"Ngươi còn nói giúp ta tìm Linh Tinh khôi phục thực lực của ta, một chút cũng không đáng tin..." Chiến Bắc Dã nhỏ giọng oán giận.
Tô Lạc không để ý đến lời càu nhàu của hắn, như cũ nghiêm túc quan sát chung quanh, cô vừa đi vừa nghĩ ngợi.
Từ lúc vào đến giờ, cô cũng không thấy mấy người Ninh Dịch Đình.
Mảnh địa ngục lớn như vậy, chẳng lẽ bọn họ còn có thể bay trên trời độn thổ ẩn thân sao?
Đúng lúc này, trong đầu Tô Lạc vang lại tiếng kêu gọi kích động của Tiểu Thần Long.
"Auuuuuu!" Mau tới mau tới! Nhiều nhiều nhiều!"
Cái gì nhiều?
Theo Tô Lạc nghĩ, hẳn là Linh Tinh nhiều rồi.
Tô Lạc không nói lời nào, một phen túm lấy Chiến Bắc Dã: "Đi!"
Chiến Bắc Dã không bằng lòng chút nào, vị trí hiện tại của hắn được rồi, nhiều Linh Tinh mà, tại sao phải đi? Huhuhu, hắn mà đi là vị trí này lập tức bị người khác chiếm.
Chiến Bắc Dã còn không có hô lên ta không đi ta không đi, Tô Lạc đã túm hắn chạy vội đi.
Chiến Bắc Dã hiện tại thật đáng thương, hắn chỉ có thực lực Tinh Diệu bảy, làm gì còn sức dư để phản kháng?
Tô Lạc dẫn Chiến Bắc Dã đến chỗ Tiểu Thần Long, mới chịu buông hắn ra.
Đây là một góc bí ẩn, bên ngoài là vách tường cao được dựng lên, nếu không phải Tiểu Thần Long
Tô Lạc thật đúng là khó phát hiện.
Lúc Tô Lạc đến, cô nhìn thấy vài bóng người.
Ninh Dịch Đình, Ninh Diệu Nhan, Tuần Sở, Dự Khang... Bốn người này ở cùng với nhau.
Ninh Dịch Đình ngẩng đầu nhìn thấy Tô Lạc, trên mặt hiện lên một vẻ khiếp sợ.
Ninh Diệu Nhan lại vội đến độ thốt ra: "Tại sao các ngươi còn chưa chết?!"
Tô Lạc cười tủm tỉm nhìn ả: "Bọn ta tại sao phải chết?"
Ninh Diệu Nhan: "Các ngươi không phải là...trúng độc bỏ mạng rồi sao?"
Bọn họ hiện tại vẫn thư thái, tin rằng đối phương rất nhanh sẽ bị trúng độc bỏ mạng, nhưng mà...tại sao lâu như vậy còn không có động tĩnh?
Tô Lạc cười hì hì: "...Thứ ngươi chỉ chắc không phải là cái này chứ?"
Tô Lạc lấy trong người ra một bình sứ bạch ngọc to bằng ngón tay út, lắc lư trước mặt Ninh Diệu Nhan.
Ninh Diệu Nhan nhíu mày: "Đây là cái gì?!"
Tô Lạc: "Ninh Dịch Tinh không phải đều hạ độc mỗi người bọn ta bằng cửu điểm trùng sao? Các ngươi không phải đang đợi chất độc cửu điểm trùng lan tỏa trong người bọn ta sao?"
Vẻ tự tin vốn có của mấy người Ninh Diệu Nhan nhất thời bị thay thế bằng nỗi khiếp sợ.
Ninh Diệu Nhan lại kinh hãi hô một tiếng: "Ngươi làm sao biết Dịch Tinh ca ca hạ độc các ngươi? Còn có cửu điểm trùng này nữa..."
Chiến Bắc Dã vốn dĩ vội vả đào Linh Tinh nhất thời dương dương tự đắc: "Tiểu Tô Tô bọn ta ngay từ đầu đã biết rồi, ha ha ha, còn chờ bọn ta trúng độc bỏ mạng, ta xem chờ các ngươi tự mình trúng độc bỏ mạng thì đúng hơn!"
Ninh Diệu Nhan: "Ngươi!"
Tô Lạc gật đầu với Chiến Bắc Dã: "Ngươi nói đúng á."
Chiến Bắc Dã nghi hoặc nhìn Tô Lạc, hắn đúng gì mà đúng?
Tô Lạc vứt bình sứ bạch ngọc cho Chiến Bắc Dã: "Cầm đi làm việc đi."
Chiến Bắc Dã: "???"
Tô Lạc nhìn hắn cười.
Chiến Bắc Dã liền hiểu ra!
Ai yo yo, tiểu Tô Tô cô nương này thật là...Xấu quá đi thôi?
Chiến Bắc Dã vừa mới nôn mửa xong đi đến trước mặt Ninh Diệu Nhan, mở nắp bình ra trước mặt ả, đổ ra một con sâu chín giờ.
Ninh Diệu Nhan thiếu chút nữa bị dọa khóc: "Ngươi ngươi ngươi... Ngươi muốn làm gì?!"
Chiến Bắc Dã: "Gậy ông đập lưng ông! Vẫn là câu vừa rồi, ngươi không phải muốn chờ bọn ta trúng độc bỏ mạng sao, tự ngươi chết trước đi!"

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11427: Ngươi chính là Tô Lạc 3

Chương 11437: Tổ chức thiên sát

Chương 11288: Khiếp sợ (2)