Chương 11341: Hai tay trống trơn (1)
Nhìn thấy Ninh Dịch Tinh rời đi, Chiến Bắc Dã mới thở phào
nhẹ nhõm, hắn quay đầu nhìn Tô Lạc: "Quan hệ của hai người các ngươi từ
khi nào thì tốt như vậy, còn nói cười vui vẻ nữa?"
Tô Lạc nhìn hắn, ảm đạm cười.
Chiến Bắc Dã nghi hoặc nhìn Tô Lạc: "Làm gì cười đến
ghê rợn vậy?"
Tô Lạc vung tay lên, phía trước cô có một luồng sáng trắng
nhạt nhòa, ánh sáng hình tròn, dưới ánh mặt trời, bên trong có một cái bọt nho
nhỏ.
Như là nước bọt.
Đây là Tô Lạc khâm phục nơi mộ táng đại năng này, cũng không
biết hắn có phải cướp mất một luồng ánh sáng của mặt trời hay không, quả thật
có một thứ giống mặt trời lơ lửng đồng cỏ này, vô cùng chân thật.
"Đây là cái gì?" Chiến Bắc Dã nghi hoặc nhìn Tô Lạc.
Tô Lạc nói: "Bệnh
khuẩn1."
Chiến Bắc Dã nghi hoặc nhìn Tô Lạc: "Bệnh khuẩn? Là thứ
gì?"
Tô Lạc nói: "Ninh Dịch Tinh quả thật có chút năng lực,
người này thật sự rất hung tàn, hắn sợ độc không chết ta, lại độc chính mình
trước, rồi lại có ý đồ công bố cho ta, hung tàn thật."
Chiến Bắc Dã nghi hoặc nhìn Tô Lạc: "Ý...gì đây?"
Tô Lạc nói: "Nói đơn giản chính là, trong miệng Chiến Bắc
Dã có bệnh khuẩn, bệnh khuẩn có thể thông qua nước bọt đi vào, cho nên hắn cố ý
theo ta rất gần, còn nhìn chằm chằm vào ta nói chuyện, nếu không phải kiếp trước
ta..."
"Bệnh khuẩn này hiện giờ đều ở bên trong này." Tô
Lạc vung tay lên, thu thập tất cả bệnh khuẩn lại.
Chiến Bắc Dã tò mò hỏi: "Nếu bị bệnh khuẩn này gây độc,
sẽ như thế nào?"
Tô Lạc: "Ta cần cẩn thận nghiên cứu độc tính một
chút."
Chiến Bắc Dã: "Nhưng chúng ta hiện giờ có thời gian hay
không?"
Tô Lạc nhíu mày: "Ta tuy rằng được cách tuyệt2 bệnh khuẩn, nhưng các ngươi thì không hề."
Tất cả mọi người đều nhìn Tô Lạc.
Tô Lạc: "Nếu nhớ không lầm thì, các ngươi hẳn đều đã bị
cảm nhiễm3 rồi."
Chiến Bắc Dã: "!!!"
Tô Mộc Dương: "!!!"
...
Tô Lạc: "Tiểu Khắc chắc là không có, hắn bách độc bất xâm4."
Tô Lạc nhìn quanh bốn phía, phát hiện cách đó không xa có một
tòa kiến trúc nhà đá cũ phá, có một nửa bị nứt ra, nhưng còn một nửa là nguyên
vẹn, có thể che khuất rất nhiều tầm mắt.
Thế là Tô Lạc dẫn đầu đi vào, Chiến Bắc Dã bọn họ cũng đều
đi theo vào.
Ninh Dịch Đình nhìn thấy Ninh Dịch Tinh quay đầu lại, vội đứng
lên.
Hắn được Ninh Dịch Tinh trị liệu qua, nửa đầu được băng bó bằng
khăn trắng, trông có chút dữ tợn.
Ninh Dịch Đình còn chưa hỏi, Ninh Diệu Nhan cũng đã nhào
lên.
Nhưng còn chưa đợi Ninh Diệu Nhan tới gần, Ninh Dịch Tinh đã
nhíu mày: "Muội muốn chết?"
Ninh Diệu Nhan lúc này lui về phía sau mấy bước.
"Dịch Tinh ca ca, ca đã hạ độc một lần nữa với ả
chưa?" Đôi mắt Ninh Diệu Nhan tràn ngập hưng phấn.
Ninh Dịch Tinh gật đầu: "Ân5."
Ninh Diệu Nhan: "Lần này hữu hiệu chứ?"
Đôi mắt Ninh Dịch Tinh sâu thẳm như mực nhìn chằm chằm Ninh
Diệu Nhan.
Ninh Diệu Nhan tự biết tự mình nói sai rồi, vội che miệng:
"Muội...muội..."
Ninh Dịch Tinh: "Đợi sau khi ả ta chết đi, các ngươi
không cần đi nhặt xác của ả, có độc."
Ninh Diệu Nhan nhất thời mừng rỡ: "Ân ân! Ân ân ân! Dịch
Tinh ca ca quá tuyệt vời! Dịch Tinh ca ca là dược sư lợi hại nhất trên đại lục
này!"
Trên mặt Ninh Dịch Tinh vẫn như trước không chút biểu cảm,
nhưng trong con mắt của hắn có thể thấy được, hắn vẫn là rất dễ chịu.
Trong nhà đá, trước khi Tô Lạc bắt đầu nghiên cứu, vứt một
thứ đồ cho Tô Mộc Dương trước.
Tô Mộc Dương tò mò: "Đây là cái gì?"
Tô Lạc nói: "Ta mới vừa phát hiện ta có một kỹ
năng."
Tất cả mọi người tò mò nhìn Tô Lạc: "Kỹ năng gì?"
Chú thích
1 nghĩa là vi khuẩn gây bệnh, gọi tắt là bệnh khuẩn
2 nghĩa là
hoàn toàn không bị lây nhiễm, miễn nhiễm với bệnh khuẩn
3 nghĩa là bị vi khuẩn lây truyền, lây nhiễm
4 nghĩa là
trăm ngàn độc cũng không thể xâm nhập vào cơ thể, sức đề kháng tốt
5 nghĩa là ừ, ừm, ờ
Nhận xét
Đăng nhận xét