Chương 11336: Mẹ nợ con trả (2)

Chiến Bắc Dã đang nổi nóng, mặc kệ ngươi là Vương Vực hay Vương Thị, chém trước tính sau. Cho nên một cánh tay của Vương Vực đã bị chặt đứt không chút lưu tình.
Vương Thị phản ứng lại, nhìn thấy Vương Vực thiếu một cánh tay, cả người đều đơ ra.
"Con trai, con trai à!"
Vương Thị bị dọa khóc, không biết là bị cái việc cụt tay của Vương Vực dọa khóc, hay là bị sự dữ tợn của Chiến Bắc Dã dọa khóc.
Vương Vực ngẩng đầu, đôi mắt trong veo kiên định nhìn Chiến Bắc Dã: "Mẹ nợ con trả, nếu bà cảm thấy còn chưa đủ, Vực còn cánh tay còn lại."
Vương Thị bị dọa khóc, ôm Vương Vực toàn thân run rẩy: "Con trai, con sao rồi? Con Ngươi đừng nói chuyện nữa, ngươi đừng nói gì nữa..."
Vương Vực lúc này sắc mặt tái nhợt, sắc mặt đau nhói, ánh mắt trong veo vô cùng.
Đó là một người kiên định mà lại thấu hiểu.
Hắn bình thản nhìn Chiến Bắc Dã, chờ đợi quyết định của hắn.
Chiến Bắc Dã tức giận.
Vương Vực nếu dám chửi ầm lên, hắn vung trường đao lên, đầu đối phương liền "chuyển nhà", hơn nữa tự mình chẳng có một chút cảm giác áy náy, nhưng hắn cố tình tỏ vẻ giết không đủ muốn tiếp tục nữa...
Điều này làm cho Chiến Bắc Dã thật bị động.
Vương Thị quỳ trên mặt đất cúi lạy Chiến Bắc Dã, khẩn cầu hắn tha mạng.
Chiến Bắc Dã biết trong lòng Vương Thị tràn đầy oán hận, người này tuyệt đối sẽ không ngừng việc trả thù đâu.
Nghĩ đến đây, Chiến Bắc Dã liền nghĩa phải diệt cỏ tận gốc, cùng nhau giết chết bọn họ.
Tô Lạc thở dài, thản nhiên nói: "Dừng tay."
Chiến Bắc Dã quay đầu lại nhìn Tô Lạc: "Dừng tay? Cứ như vậy buông tha bọn họ?"
Tô Lạc nhìn Vương Thị, bất đắc dĩ nói: "Nói xấu người khác sau lưng vui vẻ lắm à? Hiện tại đứa con của bà bị mất một cánh tay, chỉ sợ là bà còn chưa nhận ra lỗi lầm của mình kìa?"
"Bà cảm thấy ta không để ý đến bà, là sẽ buông tha cho bà sao? Không phải đâu." Tô Lạc thản nhiên nhìn bà: "Ta chỉ là cảm thấy, bà tạm thời còn chưa tới nông nỗi phải trả giá đắt cho tánh mệnh của mình, cho nên mới tạm thời không để ý tới bà."
"Nếu hiện tại đã đến nông nỗi này, ta đây sẽ thu hồi lòng tốt của mình."
"Chiến Bắc Dã làm mất một cánh tay của Vương Vực, Vương Vực nói mẹ nợ con trả, tốt lắm, món nợ này hắn thay bà trả, đó là tội danh bà nói xấu sau lưng người khác, nhưng —"
"Chuyện lúc trước ở bên sông mực cứu Vương Vực, các ngươi còn chưa cho ta hồi báo."
Tô Lạc xòe tay ra, đó là một viên thuốc màu đỏ tươi, cô cười lạnh lùng: "Đây là một viên thuốc độc."
Lúc này, trong đám người không biết ai hô một câu: "Này không phải là Thất Tuyệt Hoàn
thủng ruột nát bụng sao?! Trời ạ, thuốc độc này mà nuốt phải, đi bảy bước sẽ chết người đó!"
Ánh mắt hoảng sợ của Vương Thị nhìn chằm chằm Tô Lạc, sợ hãi đến toàn thân đều đang run rẩy.
Tô Lạc ảm đạm cười: "Đúng vậy, quả thật là Thất Tuyệt Hoàn thủng ruột nát bụng, Vương Thị, hiện tại chỉ có một viên thuốc, bà có thể lựa chọn tự mình dùng, cũng có thể lựa chọn cho đứa con của bà tiếp tục mẹ nợ con trả, ngươi tự lựa chọn đi."
Lời này của Tô Lạc vừa buông, nhất thời tất cả mọi người ở đây đều im phăng phắc, lựa chọn này...khó vl ~^^~
Có người cảm thấy việc Tô Lạc làm quá đáng lắm, ép người quá mức, dù sao chuyện Vương Thị làm còn chưa tới mức phải chết.
Cũng có người cảm thấy Tô Lạc làm như vậy là hả lòng hả dạ, loại người giống Vương Thị, sống trên đời ngoài trừ hại người thì chẳng có chút lợi ích gì.
Vương Thị bị dọa khóc, liều mạng cúi lạy Tô Lạc cầu xin tha thứ, tỏ vẻ tự mình sai rồi.
Bà cúi đầu quỳ lạy đến kêu "bành bành", cái trán chảy máu, máu tươi loang đầy trên mặt đất, một bãi thật lớn...Trông thật quá nhẫn tâm, đau lòng.
Nhưng Tô Lạc không vì thế mà cảm động, cô chỉ là thản nhiên nhìn Vương Thị: "Nếu bà không chọn, độc hoàn này, ta sẽ nhét vào miệng bà."

 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11427: Ngươi chính là Tô Lạc 3

Chương 11437: Tổ chức thiên sát

Chương 11288: Khiếp sợ (2)