Chương 11304: Cuộc chiến giữa Nam Cung Lưu Vân và Đế Thiếu (2)

"Không chừng thật có thể đánh lại bệ hạ... Không, chắc chắn có thể đánh lại, nhưng thời gian tu luyện của hắn không đủ, tuổi tác quá nhỏ, đáng tiếc."
Chiến Bắc Dã: "Bệ hạ giết hắn còn chưa đủ, còn giết luôn hồn phách của hắn, làm cho hắn đời đời kiếp kiếp cũng không thể đầu thai sống lại, lúc ấy bệ hạ còn nói một câu gì đấy..."
Tô Lạc cau mày: "Hắn nói cái gì?"
Chiến Bắc Dã vò vò đầu: "Hình như có liên quan gì tới trời...nhưng những lời này...ta hình như không nhớ được, kì lạ quá..."
Chiến Bắc Dã nhìn Tô Lạc với vẻ khó tin: "Ta hiện tại nhớ lại những lời này, hình như không nhớ ra."
"Không đúng, ta hiện tại nhớ lại trận chiến đó...hình như cái gì cũng không nhớ ra."
"A, đầu của ta đau quá..."
Chiến Bắc Dã ôm đầu, đau đến độ trên trán hiện lên giọt mồ hôi to bằng hạt đậu, mồ hôi rơi liên tục, thấm ướt quần áo của hắn.
Chiến Bắc Dã lúc này hình như nảy ra một từ gì quan trọng trong đầu, đau đến cả người run sợ, đầu đau đến muốn nứt ra, đứng không vững nữa.
"Ta đau quá..."
Chiến Bắc Dã hai tay ôm đầu, lăn lộn trên mặt đất.
Nơi hắn đi qua, mồ hôi thấm ướt cả đá tảng, để lại một vệt mồ hôi!
Tô Lạc: "!!!"
Tại sao lại như vậy?
Cô vội giơ tay, điểm các huyệt đạo quanh thân Chiến Bắc Dã, nhưng cũng vô ích... Chiến Bắc Dã vẫn như cũ đau đến lăn lộn trên mặt đất.
Một người ngoại hình vạm vỡ như vậy, giống như con gấu đen vậy, đau như vậy đến mức mồ hôi nước mắt rơi đầm đìa,  thậm chí con mắt lỗ mũi lỗ tai cũng sắp ra máu!
Trong lòng Tô Lạc vô cùng khiếp sợ, nhịp tim đập dữ dội.
Cô thấy Chiến Bắc Dã như vậy, trong lòng áy náy không chịu được.
Chiến Bắc Dã ban đầu đã nói qua, hắn thề độc với ông nội hắn, không cho phép kể chuyện này ra bên ngoài, hắn vốn dĩ cũng không muốn nói, là chính mình vì muốn biết chuyện của Nam Cung Lưu Vân nên mới tra hỏi hắn... Là chính mình làm hại hắn như thế.
Tô Lạc càng nghĩ càng áy náy, dùng tất cả phương pháp để cứu hắn.
Nhưng mà...Lời nguyền này quá bá đạo rồi!
Ông nội Chiến Bắc Dã rốt cuộc tồn tại như thế nào?
Tô Lạc không có thực lực dược sư thần cấp, nên hiện tại đành bất lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn Chiến Bắc Dã đau đến lăn lộn trên mặt đất.
Tất cả thuốc giảm đau, liều thuốc, kim châm huyệt đạo...Tất cả mọi cách đều đã dùng qua.
"Tu vi của hắn đang giảm!"
Một câu của Tô Mộc Dương, nhất thời dọa Tô Lạc mất rồi.
Tô Lạc cất kim châm lại, quay đầu nhìn đan điền của Chiến Bắc Dã, chỉ thấy nơi đó quả thật thay đổi giống như lốc xoáy.
"Hắn lúc trước là Tinh Thần Cảnh ba sao." Con tim Tô Lạc run lên một chút, "Nhưng mà hiện tại, biến thành Tinh Thần Cảnh hai sao."
Tô Mộc Dương vội gật đầu: "Đúng vậy, hắn hiện tại chỉ có Tinh Thần Cảnh hai sao. Đây rốt cuộc là thứ gì, sao bá đạo như thế? Sao có thể khiến tu vi hạ xuống?"
Khuôn mặt Chiến Bắc Dã gượng gạo, sắc mặt tái nhợt không có chút máu, dưới mí mắt là một màu xanh đen, giọng hắn cũng run rẩy, đứt quãng: "Ông nội nói... Nếu ta làm trái lời thề... Tu vi sẽ luôn hạ xuống, nói càng nhiều xuống càng nhiều...Ta, má nó... Ngay từ đầu thật sự không tin..."
Khi nói chuyện, thực lực của Chiến Bắc Dã thật sự lại giảm thêm một sao!
Con tim Tô Mộc Dương cũng đang run: "Ngươi đừng nói gì nữa, nhanh chóng vận công ngăn cản đi, vẫn còn xuống kìa!"
Một sao của Chiến Bắc Dã hỗn loạn không chịu được.
Nhưng mà hắn có ngăn cản thế nào, cũng không ngăn cản được.
"Tinh Diệu Cảnh chín sao rồi." Tô Mộc Dương run rẩy nói.
Qua một lát.
"Tinh Diệu Cảnh tám sao." Tiểu Khắc nhìn chằm chằm Chiến Bắc Dã.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11427: Ngươi chính là Tô Lạc 3

Chương 11437: Tổ chức thiên sát

Chương 11288: Khiếp sợ (2)