Chương 11284: Nghe lời

Tô Lạc không có lời thừa, nhảy thẳng lên chiếc thuyền nhỏ kia của Chiến Bắc Dã. "Đi thôi." Tô Lạc thản nhiên mở miệng.

Chiến Bắc Dã còn tưởng rằng Tô Lạc sẽ sợ hãi không dám lên, không ngờ rằng nha đầu này lại to gan như vậy.

Cũng đúng, nếu không tự mình làm sao một mình tìm tới cô được chớ?

"Được!"

Chiến Bắc Dã tay chống sào trúc, một mạch chèo qua đó, khoảng mấy chục thước xa.

Trong lòng Tô Lạc ngầm suy đoán, thực lực Chiến Bắc Dã sợ là không kém gì Tiểu Khắc.

Không hổ danh là con trai trưởng của đại nguyên soái, tinh anh siêu cấp được bồi dưỡng từ cả gia tộc, thực lực thiên phú không dễ khinh thường.

Sau khi hắn lộ chiêu thức ấy, Tiểu Khắc không hề chớp mắt nhìn hắn, thần sắc nhất thời trở nên cảnh giác.

Mà giờ phút này trên thuyền quan, Tuần Sở mấy người này lại cười ha ha lên.

"Ta nói vị Tô cô nương này cũng hành động theo cảm tính quá? Cô ấy lại lên thuyền giặc sao?"

"Chiến Bắc Dã con người này không đáng tin nhất, hơn nữa có một cái tên gọi là ‘vốn có vận xui’, con người hắn quả thực tựa như bị vận xui quấn lấy thân mình vậy, cực kỳ xui xẻo, ở cùng hắn, cũng sẽ cực kỳ xui xẻo."

Vị Tô cô nương này thật là, đường tốt thì không đi, lại cố tình đi con đường này của Chiến Bắc Dã, chậc chậc... Lần này cô ta chết chắc rồi."

...

Chung quanh không ngừng vang đến âm thanh bàn tán.

Đôi mắt Ninh Dịch Đình hiện lên một thần sắc lạnh như băng.

So với những cô gái trước kia cứ bám hắn không buông mà hắn thấy, vị Tô cô nương này quả thật có chút đặc biệt, cho nên Ninh Dịch Đình vốn dĩ định cho cô một cơ hội gần gũi với mình, không ngờ rằng đối phương không những không tiếp nhận tình cảm này, ngược lại còn làm trời làm đất cãi láo nữa.

Chậc chậc... Sự khinh thường nơi khóe miệng Ninh Dịch Đình càng rõ ràng hơn, hắn ngồi xem cô làm sao hại chết chính mình!

"Lỡ như bọn họ thực sự đến bờ bên kia thì sao? Thuyền của chúng ta cũng đi nhanh đi!"

Ninh gia có quyền thế, trực tiếp tìm thành chủ, cho nên đệ nhất thuyền này quả đúng là Ninh gia bao hết.

Nhìn thấy thuyền nhỏ của Chiến Bắc Dã nổ máy, thuyền quan lập tức đuổi theo.

Thuyền quan cũng dùng sức người để chạy.

Bởi vì trên sông mực này, ai cũng không dám dùng phương thức khác khuấy động con thuyền, nếu không... Sinh vật vô danh dưới đáy, sẽ tác quái đó.

Trên chiếc thuyền con.

Cây cải nhỏ cũng không dám ngồi bên hông thuyền, di chuyển đến giữa thuyền một cách cẩn thận.

Tô Lạc cáu gắt nhìn nhỏ: "Đã sớm bảo ngươi đợi ở Thất Lạc Thành, bây giờ biết sợ chưa?"

Cây cải nhỏ đỡ lấy ngực, giọng run rẩy: "Ta không sợ!"

Tô Mộc Dương cạo cạo đầu mũi nho nhỏ của nhỏ: "Còn nói không sợ? Nhỏ giọng run rẩy rồi kìa."

Cây cải nhỏ: "Sư phụ nói, được người khác ủy thác phải làm tròn trách nhiệm, nếu ta là tiểu hướng đạo của các ngươi, ta sẽ dẫn dắt tiểu đội thật tốt."

Tô Lạc cộc cằn: "Vậy ngươi nói xem sông mực này là chuyện gì đây?"

Cây cải nhỏ: "Trong sông mực tồn tại một sinh vật không rõ danh tính, chúng nó cực kỳ nhạy cảm với ánh lửa và sự dao động linh lực, cho nên lúc ở trên thuyền hạn chế đừng phát ra ánh lửa, cũng đừng dùng linh khí."

Cây cải nhỏ: "Còn nữa...Nếu cảm giác có sinh vật vô danh tới gần, đừng la hét, trong miệng cứ mặc niệm không tồn tại không tồn tại... Chúng nó sẽ tự rời đi."

Tô Mộc Dương: "Nếu chúng nó không rời khỏi thì sao?"

Cây cải nhỏ: "... Không biết, còn nữa, trên sông mực sẽ có vô số lốc xoáy màu đen, bởi vì tầm mắt tối đen, cho nên rất dễ sẽ bị rơi vào trong đó, một khi rơi vào đó... Tất cả chúng ta đều sẽ bị sinh vật không rõ danh tính đáy sông mực nuốt, cho nên chúng ta hiện tại rất nguy hiểm, không phải nói là cửu tử nhất sinh."

Tô Lạc: "Vậy ngươi còn dám theo chúng ta ngồi thuyền sao? Thật sự không sợ?"

Cây cải nhỏ quật cường:" Sợ a...nhưng ta được người ta ủy thác phải làm tròn trách nhiệm chứ."

"Đừng nói chuyện!"

Đúng lúc này, Chiến Bắc Dã đang chống thuyền nhíu mày: "Ta cảm giác được cảm giác được có cái gì ở gần."

Tô Lạc cũng cảm giác được một cơn gió lạnh thổi qua, sống lưng hơi hơi lạnh.

"Trên thuyền chúng ta tổng cộng năm người nhỉ? Tô Lạc bỗng nhiên hạ giọng hỏi.

Tô Lạc, Chiến Bắc Dã, Tiểu Khắc, Tô Mộc Dương, cây cải nhỏ vừa đúng năm người.

Chiến Bắc Dã nói thầm: "Chúng ta đúng năm người đó."

Trái tim của Tô Lạc bỗng chốc lạnh thấu.

Bởi vì cô thấy bóng của sáu người.

Trên thuyền có năm người, nhưng có sáu cái bóng, đáng sợ chưa nào?

Tô Mộc Dương ở một bên hỏi: "Sao vậy? Sao vậy?"

Tô Lạc sợ chính mình nói ra sẽ dọa những người khác, chỉ có thể nói thầm: "Không có gì. Đúng rồi, Chiến Bắc Dã, còn bao lâu nữa mới tới bờ bên kia?"

Chiến Bắc Dã có chút phiền não: "Ta nghiên cứu qua bản đồ, thời gian của một chén trà thì có thể tới rồi, nhưng chúng ta hiện tại đã đi hết nửa canh giờ trên sông rồi, vẫn còn chưa tới nữa, dường như đi không đến đích."

Tô Lạc cảm nhận rõ ràng, một bóng hình mờ ở phía sau lưng cô cách cô càng ngày càng gần, càng ngày càng gần...

Cô làm bộ không phát hiện, thản nhiên mở miệng: "Ngươi gặp quỷ đánh tường."

Nói xong, Tô Lạc đứng lên, hình như không cẩn thận đụng trúng thứ gì, "đùng" một cái, có thứ gì rớt xuống nước, va đập tạo thành một đám bọt nước.

"Âm thanh gì vậy?!" Chiến Bắc Dã run lên một cái.

Tô Lạc: "Vừa rồi có cái gì đó lên thuyền, bị ta đá xuống rồi."

Cô vừa nói vừa bắt đầu bố trí kết giới trận pháp cho thuyền.

Về phương diện tạo trận pháp của Tô Lạc không kém gì tu vi, cho nên sau khi tốn một phần đá linh, cô rất nhanh liền bố trí ra một cái trận pháp phòng ngự.

Chiến Bắc Dã thấy Tô Lạc bận rộn suốt, đầy rẫy sự nghi hoặc: "Ngươi đang làm cái gì?"

Tô Lạc nói: "Trận pháp phòng ngự."

Chiến Bắc Dã tức giận nói: "Nước đen như mực này, ngươi còn có thể còn có thể bố trí trận pháp? Đừng nói với ta ngươi là linh trận sư cấp vua nha."

Thần sắc Tô Lạc lạnh nhạt: "Không. Ta là linh trận sư cấp bán thần."

Đương nhiên lời này Tô Lạc cũng không nói ra.

Đây là con ách chủ bài của Tô Lạc, thời khắc mấu chốt không chỉ cho ai.

Huống chi... Linh trận sư cấp bán thần trên đời này ít lại càng ít.

Dược sư cấp bán thần cũng ít lại càng ít.

Nếu là người có lòng tốt xâu chuỗi kỹ năng này với quý danh này của Tô Lạc... Tô Lạc lo lắng bên hiên viên đế sẽ đoán được, cho nên cô không cần dùng đến kỹ năng cấp bậc bán thần, thì sẽ cố gắng sẽ không dùng đến.

Bố trí xong trận pháp, Tô Lạc đi đến mũi thuyền.

Vốn dĩ nên là gió sông hiu hiu, nhưng hiện tại làm người ta có cảm giác từng cơn gió lạnh, hơi lạnh u mịch.

Đôi mắt Tô Lạc nheo lại thể hiện nguy hiểm, trong lòng suy diễn tuyến đường đi về trước.

"Cho ta xem bản đồ một chút."

Tô Lạc suy diễn đến một nửa, chìa tay về hướng Chiến Bắc Dã.

Nếu không có niềm tin nhất định, Tô Lạc làm sao dám lên chiến thuyền này?"

Chiến Bắc Dã lại nghi hoặc nhìn Tô Lạc một cái.

Hắn vốn dĩ đùa giỡn một chút thôi, lại không ngờ rằng chính mình thật sự lạc đường, chèo không đến điểm đích, cứ xoay vòng vòng trên sông, cho nên hắn đành bất lực giao bản đồ cho Tô Lạc.

Nhưng hắn luôn miệng còn quật cường nói: "Bản đồ này vô dụng thôi, ta cũng hết cách, ngươi lại không có cách nào sao..."

Nhưng mà, Chiến Bắc Dã còn chưa nói xong, Tô Lạc liền mở miệng nói: "Đi về hương tây bắc."

Chiến Bắc Dã ngẩng đầu nghi hoặc nhìn Tô Lạc.

Tô Lạc nhíu mày: "Nghe lời ta."

Đây là ngữ khí mệnh lệnh.

Chiến Bắc Dã sợ nhất là người khác dùng ngữ khí mệnh lệnh nói với hắn, bởi vì hắn là kẻ cực kỳ phản nghịch bướng bỉnh.

Nhưng mà khi Tô Lạc nhíu mày, hắn không biết vì sao lại chợt nghe lời cô theo bản năng.





Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11427: Ngươi chính là Tô Lạc 3

Chương 11437: Tổ chức thiên sát

Chương 11288: Khiếp sợ (2)