Chương 11334: Thế giới mạnh được yếu thua (2)
Trên mặt Triệu
Hùng tràn ngập vẻ phẫn nộ! Hắn trừng mắt nhìn Chiến Bắc Dã, hận đến nghiến răng
nghiến lợi!
"Ba."
"Hai."
"Một."
Chiến Bắc Dã
đột nhiên nở nụ cười, ánh mắt u ám: "Tốt lắm, ép ta ra tay mới chịu nhỉ? Vừa
đúng lúc ta muốn thử xem uy lực của Tinh Thần Cảnh bốn sao rốt cuộc đến cỡ
nào!"
Đoàng!
Chiến Bắc Dã
hành động.
Trường đao
trong tay Chiến Bắc Dã rạch nát bầu trời, giống như một tia cầu vòng bắn về
phía đám người!
Đao hình
cung khá dài!
Tốc độ nứt vỡ!
"A!"
"Aiya!"
"Đau!"
Tiếng kêu thảm
thiết không dứt!
Ba đao của
Chiến Bắc Dã chém xuống, hiện trường năm mươi mấy người, cũng đã rồi ngã xuống
hơn phân nửa, chỉ còn lại hơn mười người còn đứng tại chỗ.
Những người
ngã xuống có người ôm đầu mình, có người ôm ngực mình, có người ôm bụng mình,
có người ôm đùi mình...
Lúc này Chiến
Bắc Dã rõ ràng là kỹ năng quần công1, tất cả đều không ai thương
tích quá nghiêm trọng.
Tất cả đao lực
phân tán đến trên người mười mấy người.
Nhưng những
thương tích này đủ để cho bọn họ đánh mất một chút sức chiến đấu.
Lúc này mới
ba đao... Chiến Bắc Dã rõ ràng với bộ dạng mới khởi thế, không ngờ đạt đến đỉnh
cao... Thật là đáng sợ!
Chiến Bắc Dã
cười lạnh: "Các ngươi chuẩn bị sẵn sàng chưa, tiểu gia lại tới đây!"
Nói xong,
Chiến Bắc Dã giơ đao lần thứ hai.
Người này quả
thực chính là ma quỷ!
Không biết
ai hô trước một tiếng: "Là Lâm An nói cho ta biết!"
Chiến Bắc Dã
cười lạnh: "Lâm An đâu? Đứng ra!"
Lâm An nóng
nảy: "Ta ta ta... Tiền Tôn nói cho ta biết!"
Tiền Tôn nhất
thời nóng nảy: "Là An Nam nói cho ta biết!"
An Nam cũng
nóng nảy, vội khai thượng gia2 của mình ra: "Là, là Triệu Hùng
lão đại nói cho ta biết! Lúc ấy mười mấy người bọn ta đều ở đây, chính mồm hắn
nói!"
"Đúng
đúng rồi, chính là Triệu Hùng lão đại!"
Chiến Bắc Dã
cười tủm tỉm nhìn Triệu Hùng, không đợi Triệu Hùng nói chuyện, Chiến Bắc Dã bèn
nói: "Ngươi có thể không nói."
Triệu Hùng
nhất thời luống cuống.
Nếu là Chiến
Bắc Dã ép buộc hắn, hắn còn có thể kiên cường chút, nhưng Chiến Bắc Dã rõ ràng
là một bộ mặt hắn rất muốn ra tay, Triệu Hùng làm sao còn dám mạnh miệng, hắn vội
tố cáo Vương Thị ra: "Là bà ta nói! Là chính mồm bà ta nói cho bọn ta biết,
nói Tô cô nương cướp quặng Linh Tinh của bà ta."
Ánh mắt Chiến
Bắc Dã nhìn chằm chằm Vương Thị.
Trong lòng
Vương Thị lúc này chán nản lắm, bà không ngờ chính mình lại bị người khác tố
cáo, rõ ràng bà ta thuyết phục Triệu Hùng đến độ dễ bảo rồi, quả nhiên khi đại
nạn đến thì bỏ mặc nhau.
"Là
bà?" Ánh mắt Chiến Bắc Dã lạnh như băng nhìn chằm chằm Vương Thị.
"Ta nhận
ra bà rồi." Đôi mắt Chiến Bắc Dã nguy hiểm híp lại một nửa, "Bà chẳng
phải là người đàn bà lúc ở bờ sông mực, giữ chặt tiểu Tô Tô nhà ta, cầu xin cô ấy
chữa bệnh cho con tai bà sao?"
Vương Thị cắn
răng, bà cũng không muốn bị người ta gọi là đàn bà!
Chiến Bắc Dã
nhìn cây đao to trên vai, chậm rãi từ từ đi đến trước mặt Vương Thị, ánh mắt lạnh
như băng nhìn chằm chằm bà: "Lúc ấy ta liền nói với a Tô, không cần phải cứu
những thứ vong ân phụ nghĩa như các ngươi, cô ấy không tin, đòi cứu bà, kết quả
không đuổi kịp nhóm đầu tiên đi vào trong mộ táng này. Kết quả thứ như các
ngươi, thật đúng là vong ân phụ nghĩa cho ta xem."
Vương Thị:
"Ta không có, không phải ta, thật sự không phải ta..."
Những người
khác bên cạnh Triệu Hùng lại vội vàng nói: "Chính là bà ta, trước đó bà ta
bị một cơn gió táp qua đây, táp đến bên cạnh bọn tôi, sau đó liền khóc sướt mướt
nói bà ta phát hiện ra quặng mỏ, kết quả bị Tô cô nương đoạt đi rồi, nói Tô cô
nương ỷ thế hiếp người, phẩm hạnh ác liệt!"
Vương Thị
còn muốn giảo biện, Tô Mộc Dương lại đứng ra: "Quặng mỏ là bà phát hiện
sao? Vương Thị, trái tim của bà là màu đen sao?!"
Chú thích:
1 nghĩa là kỹ năng tấn công quần chúng
2 có nhiều nghĩa, theo baidu. Một là chỉ
những người giàu có (hào môn). Hai là chỉ bên bán trong mua bán nhà đất. Ba là khi
đánh bài, đổ xí ngầu, hành tửu lệnh (trò chơi uống rượu) gọi những người ngồi bên
trái mình là thượng gia.
Nhận xét
Đăng nhận xét