Chương 11317: Tìm đường (1)

 Tô Lạc men theo dấu vết mà Ninh Dịch Đình rời đi cứ tìm tiếp, rất nhanh, cô liền phát hiện phía trước có phía trước có một cái thông đạo đi lên trên.
"Ở nơi đó!" Chiến Bắc Dã đã hô lớn tiếng trước một bước rồi.
Đi tuốt đàng trước là Tô Lạc ba người họ, sau bọn họ chính là Kim Hoa đại nương mười mấy người kia.
Phía sau cùng mới là đám người xây dựng rời rạc còn lại.
Nhìn thấy thông đạo đi lên này, tất cả mọi người đều rất kích động!
Bởi vì căn cứ theo kinh nghiệm lúc trước của bọn họ, càng lên cao thì thu hoạch lại càng phong phú.
Lúc này ánh mắt mọi người nhìn Tô Lạc thì càng khác nữa.
Vừa rồi Tô Lạc năm người họ chiến đấu với đám người Ninh gia, bộc phát ra thực lực ghê gớm như vậy, đặc biệt là Tiểu Khắc, quả thực chính là thứ máy móc chùy nhân sống vậy.
Cho nên bâ giờ mọi người vừa kính nể vừa cảm kích Tô Lạc bọn họ.
Đoàn người Tô Lạc dẫn đầu đi lên trước.
Thềm đá rất dài.
Tô Lạc phát hiện càng lên cao, cái cảm giác nóng rực nồng nặc càng nghiêm trọng, cảm giác thiêu cháy cũng như phà vào mặt vậy.
Đương nhiên mức độ nóng bức này đối với Tô Lạc mà nói chẳng có gì cả nhưng rất nhiều người bắt đầu chịu không nổi.
Khi tới tầng thứ năm, không ít người mồ hôi ướt đẫm, thân mình uể oải.
Nhưng mà, lúc bọn hắn nhìn thấy trên mặt đất những Linh Tinh rơi xuống, tất cả mọi mệt nhoài đều tan biến, lập tức chìm vào trạng thái thu thập hăng hái.
Kim Hoa đại nương bọn họ cũng rất xúc động, sau khi cáo từ Tô Lạc, liền bắt đầu tìm kiếm Linh Tinh.
Quả thật so với tầng dưới, Linh Tinh ở tầng thứ năm này dày đặc lắm.
Chỉ trong chút thời gian ít ỏi, Tô Lạc thấy những người vận khí tốt đều đã đào được mười viên.
Chiến Bắc Dã này thật kém cỏi, lại chạy đi múa máy xẻng hành quân để đào xới, Tô Lạc cực kì cạn lời.
Tô Lạc thả Tiểu Thần Long ra, bảo nó đi tìm nơi có Linh Tinh dày đặc.
Tiểu Thần Long tìm báu vật là lợi hại nhất rồi. Nó đã có một khoảng thời gian không múa võ rồi, hiện tại thật vất vả mới có cơ hội, xúc động quá lăn lộn trên mặt đất, bộ lông trắng nõn như ngọc
trong nháy mắt biến thành màu vàng đất.
Thiếu niên Chiến Bắc Dã này vẫn không quên kéo cây cải nhỏ làm trợ thủ của hắn, đào được vài viên, hắn xúc động kêu oa oa với Tô Lạc.
"Tới mau, tiểu Tô Tô ngươi tới mau a, nhiều thật nè!"
Chiến Bắc Dã cũng không cất giấu, sau khi đào xong hắn trực tiếp để dưới mũi hít hà, trong phút tiếp theo, Linh Tinh liền biến thành Phế Tinh.
Tốc độ hấp thu của hắn rất nhanh, nhanh đến độ chính hắn cũng phải khiếp sợ.
Bởi vì dựa theo trạng thái hấp thu của người bình thường, một ngày hấp thu một viên đã rất lợi hại, nhưng Chiến Bắc Dã lại chưa đầy một phút thì hấp thu một viên. Tựa như ăn đinh ốc vậy, oạch một tiếng là xong việc.
Cũng may những người khác đều bận đào Linh Tinh, không ai chú ý tới sự dị thường của Chiến Bắc Dã.
Những viên Chiến Bắc Dã đào không đủ bản thân hấp thu nhất thời có chút vội vàng, hắn ngoắc Tô Lạc, kèm theo chút oán hận: "Ngươi mau tới giúp ta a."
Tô Lạc đi qua đó, quan sát một chút bốn phía, cô có thể cảm nhận rõ ràng được Linh Tinh bên này thật sự cũng không nồng nặc.
"Nơi này quá ít." Tô Lạc ngồi xổm một nửa trước mặt Chiến Bắc Dã, cau mày.
Chiến Bắc Dã dùng ánh mắt của kẻ tâm thần nhìn cô: "Này mà còn quá ít? Chỉ một chút thời gian ít ỏi, ta đã đào được mười mấy viên, tốc độ này thật ghê gớm!"
Bên cạnh Chiến Bắc Dã có người, người đó cũng dùng ánh mắt quái dị nhìn Tô Lạc một cái, đôi mắt kia rõ ràng chính là cảm thấy Tô Lạc quá mơ tưởng xa vời.
Tô Lạc dụi dụi ấn đường, cô vẫn cảm thấy còn có nơi Linh Tinh nồng nặc hơn, cô tin rằng ngôi đền này sẽ không chỉ có Linh Tinh đâu.
Tô Lạc đứng lên, ánh mắt nhìn quanh bốn phía, quan sát cẩn thận.
Tô Lạc nhìn như vậy trong mắt Chiến Bắc Dã chính là đần độn.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11427: Ngươi chính là Tô Lạc 3

Chương 11437: Tổ chức thiên sát

Chương 11288: Khiếp sợ (2)