Chương 11294: Cứu người (2)
Mở ra xử lý vết thương, máu tươi "xịt xịt" rỉ ra, nhìn kĩ cái cảm giác kinh khủng của loại keo sền sệt này, con tim của Kim Hoa đại nương run lên!
Bà trừng mắt nhìn hai huynh muội Ninh gia: "Các ngươi giả vờ đoan chính thật thà gì? Lúc ở trên thuyền, những gì các ngươi nói đừng tưởng rằng không ai nghe thấy!"
Kim Hoa đại nương vừa ra sức bơi, vừa trừng mắt nhìn Ninh Diệu Nhan: "Ngươi không phải cá rằng chiếc thuyền này của Tô cô nương nhất định sẽ chìm sao? Cô ấy nợ ngươi hay là sao, ngươi muốn cô ấy chết như vậy, bây giờ còn muốn cô ấy phải cứu ngươi?! Ngươi nghĩ ngươi là ai? Công chúa cũng không như ngươi vậy đâu!"
Oa!
Kim Hoa đại nương không hổ danh là Kim Hoa đại nương, mắng người sắc bén vậy... Ninh Diệu Nhan thiếu chút nữa bị mắng ngất xỉu.
"Bà, bà..."
Ninh Diệu Nhan vốn dĩ bị thương, vết thương ở trong sông mực nhanh chóng nổi mủ, cơ thể vốn dĩ yếu ớt, bị Kim Hoa đại nương kích động, nhất thời tức giận đến độ lung lay sắp đổ, một bộ dạng sắp hôn mê vậy.
Ninh Dịch Đình nhìn thấy muội muội khuôn mặt tái nhợt không có chút máu, cực kỳ lo lắng: "Nhan Nhan, Nhan Nhan..."
Ninh Dịch Đình trừng mắt nhìn Kim Hoa một cái.
Chưa đợi hắn nói chuyện, Kim Hoa đại nương đã răn dạy ngay: "Ngươi nhìn gì mà nhìn, lúc ở trên thuyền, ngươi đừng nghĩ những gì ngươi nói ta không nghe thấy! Trước đó ngươi không phải còn muốn cứu Tô cô nương sao? Còn nói chiếc thuyền nhỏ này, ngươi chỉ cứu mình Tô cô nương, cứu cô ấy xong mới biết, tra tấn cô ấy đến độ muốn sống không được muốn chết không xong!
Suy nghĩ này của Ninh Dịch Đình không thể công bố cho công chúng biết, bây giờ bị Kim Hoa đại nương nói ra trước mặt mọi người, nội tâm cảm thấy thẹn biết bao? Sắc mặt hắn đỏ lên, gắt gao trừng mắt nhìn Kim Hoa đại nương!
"Bà thật sự muốn chết rồi." Giọng Ninh Dịch Đình thấp trầm.
Kim Hoa đại nương cười lạnh: "Đã đến bước đường này rồi, còn muốn uy hiếp ta? Lão nương nói ngươi biết, người cả đời này duy nhất quan trọng của lão nương chính là tướng công ta, nếu tướng công ta chết đi, bất kì chuyện gì trên đời này ta cũng không sợ! Cho nên ngươi đừng nghĩ muốn uy hiếp ta!"
Ninh Dịch Đình cắn răng, hắn chỉ hận mình bây giờ lâm vào hiểm cảnh không thể trả thù... Nếu không người dĩ hạ phạm thượng như vậy, hắn đã sớm ra tay tiêu diệt!
Đúng lúc này, lại một tiếng kêu thảm thiết vọng lại!
Tô Lạc ngước mắt nhìn, phát hiện lại là một người quen mặt bị cắn.
Cô thở dài một hơi nhẹ, cắt bỏ mảnh thịt thối và cục mủ máu, rắc một ít thuốc bột, điều chế thành một nắm bột thuốc màu đen, treo trên đuôi thuyền.
Những người còn lại vừa nhìn, liền tránh vị trí đuôi thuyền.
Chỉ có Kim Hoa đại nương không có tránh đi, bà muốn ở càng gần phu quân của bà càng tốt.
Tô Lạc nhìn chăm chú bà một cái, nói với những người chung quanh: "Bao thuốc này có thể tránh âm tà xâm nhập."
"Thuyền đã chạy qua, sẽ có một làn sóng, bột thuốc trong bao thuốc, có thể tránh âm tà, cho nên các ngươi ở trong làn sóng này, âm tà sẽ không thể xâm hại các ngươi."
Kim Hoa đại nương sáng mắt lên: "Thật sao?!"
Tô Lạc gật đầu: "Thật sự như thế. Bà bảo bọn họ xếp hàng đi, từng người từng người, theo trình tự nhé, như vậy đều trong phạm vi bảo hộ của bao thuốc."
Kim Hoa đại nương nghe vậy đặc biệt vui mừng, vội kêu gọi mọi người qua đây xếp hàng.
Trong sông mực này, khoảng cách này đã không còn mê trận, không còn lốc xoáy màu đen, cũng không còn lôi điện, thứ duy nhất có thể nguy hại đến tính mệnh bọn họ cũng chỉ có quỷ mị âm tà.
Kim Hoa đại nương nói cho bọn họ: "Hiện tại cách bờ càng ngày càng gần, chỉ có năm trăm mét thôi, mọi người cầm cho chắc, rất nhanh vượt qua được thôi!"
Cũng may những người có thể đến Thất Lạc Thành tìm báu vật đều là thực lực không kém, mặc dù bị thương, dựa vào thân thủ của bọn họ, liều một phen, vẫn có thể chịu đựng đến bờ được.
Bà trừng mắt nhìn hai huynh muội Ninh gia: "Các ngươi giả vờ đoan chính thật thà gì? Lúc ở trên thuyền, những gì các ngươi nói đừng tưởng rằng không ai nghe thấy!"
Kim Hoa đại nương vừa ra sức bơi, vừa trừng mắt nhìn Ninh Diệu Nhan: "Ngươi không phải cá rằng chiếc thuyền này của Tô cô nương nhất định sẽ chìm sao? Cô ấy nợ ngươi hay là sao, ngươi muốn cô ấy chết như vậy, bây giờ còn muốn cô ấy phải cứu ngươi?! Ngươi nghĩ ngươi là ai? Công chúa cũng không như ngươi vậy đâu!"
Oa!
Kim Hoa đại nương không hổ danh là Kim Hoa đại nương, mắng người sắc bén vậy... Ninh Diệu Nhan thiếu chút nữa bị mắng ngất xỉu.
"Bà, bà..."
Ninh Diệu Nhan vốn dĩ bị thương, vết thương ở trong sông mực nhanh chóng nổi mủ, cơ thể vốn dĩ yếu ớt, bị Kim Hoa đại nương kích động, nhất thời tức giận đến độ lung lay sắp đổ, một bộ dạng sắp hôn mê vậy.
Ninh Dịch Đình nhìn thấy muội muội khuôn mặt tái nhợt không có chút máu, cực kỳ lo lắng: "Nhan Nhan, Nhan Nhan..."
Ninh Dịch Đình trừng mắt nhìn Kim Hoa một cái.
Chưa đợi hắn nói chuyện, Kim Hoa đại nương đã răn dạy ngay: "Ngươi nhìn gì mà nhìn, lúc ở trên thuyền, ngươi đừng nghĩ những gì ngươi nói ta không nghe thấy! Trước đó ngươi không phải còn muốn cứu Tô cô nương sao? Còn nói chiếc thuyền nhỏ này, ngươi chỉ cứu mình Tô cô nương, cứu cô ấy xong mới biết, tra tấn cô ấy đến độ muốn sống không được muốn chết không xong!
Suy nghĩ này của Ninh Dịch Đình không thể công bố cho công chúng biết, bây giờ bị Kim Hoa đại nương nói ra trước mặt mọi người, nội tâm cảm thấy thẹn biết bao? Sắc mặt hắn đỏ lên, gắt gao trừng mắt nhìn Kim Hoa đại nương!
"Bà thật sự muốn chết rồi." Giọng Ninh Dịch Đình thấp trầm.
Kim Hoa đại nương cười lạnh: "Đã đến bước đường này rồi, còn muốn uy hiếp ta? Lão nương nói ngươi biết, người cả đời này duy nhất quan trọng của lão nương chính là tướng công ta, nếu tướng công ta chết đi, bất kì chuyện gì trên đời này ta cũng không sợ! Cho nên ngươi đừng nghĩ muốn uy hiếp ta!"
Ninh Dịch Đình cắn răng, hắn chỉ hận mình bây giờ lâm vào hiểm cảnh không thể trả thù... Nếu không người dĩ hạ phạm thượng như vậy, hắn đã sớm ra tay tiêu diệt!
Đúng lúc này, lại một tiếng kêu thảm thiết vọng lại!
Tô Lạc ngước mắt nhìn, phát hiện lại là một người quen mặt bị cắn.
Cô thở dài một hơi nhẹ, cắt bỏ mảnh thịt thối và cục mủ máu, rắc một ít thuốc bột, điều chế thành một nắm bột thuốc màu đen, treo trên đuôi thuyền.
Những người còn lại vừa nhìn, liền tránh vị trí đuôi thuyền.
Chỉ có Kim Hoa đại nương không có tránh đi, bà muốn ở càng gần phu quân của bà càng tốt.
Tô Lạc nhìn chăm chú bà một cái, nói với những người chung quanh: "Bao thuốc này có thể tránh âm tà xâm nhập."
"Thuyền đã chạy qua, sẽ có một làn sóng, bột thuốc trong bao thuốc, có thể tránh âm tà, cho nên các ngươi ở trong làn sóng này, âm tà sẽ không thể xâm hại các ngươi."
Kim Hoa đại nương sáng mắt lên: "Thật sao?!"
Tô Lạc gật đầu: "Thật sự như thế. Bà bảo bọn họ xếp hàng đi, từng người từng người, theo trình tự nhé, như vậy đều trong phạm vi bảo hộ của bao thuốc."
Kim Hoa đại nương nghe vậy đặc biệt vui mừng, vội kêu gọi mọi người qua đây xếp hàng.
Trong sông mực này, khoảng cách này đã không còn mê trận, không còn lốc xoáy màu đen, cũng không còn lôi điện, thứ duy nhất có thể nguy hại đến tính mệnh bọn họ cũng chỉ có quỷ mị âm tà.
Kim Hoa đại nương nói cho bọn họ: "Hiện tại cách bờ càng ngày càng gần, chỉ có năm trăm mét thôi, mọi người cầm cho chắc, rất nhanh vượt qua được thôi!"
Cũng may những người có thể đến Thất Lạc Thành tìm báu vật đều là thực lực không kém, mặc dù bị thương, dựa vào thân thủ của bọn họ, liều một phen, vẫn có thể chịu đựng đến bờ được.


Nhận xét
Đăng nhận xét