Chương 11280: Tô Lạc bị nhắm trúng
Tô Lạc nhìn rõ con Mông Hống này. Mà con Mông Hống này cũng cảm nhận rõ phòng này có gì đó không ổn!
Đúng lúc nó nhắm vào tấm chăn đang phồng lên thì!
"Nện!"
Tô Lạc vừa hạ lệnh, nhất thời, mọi người tại hiện trường cùng nhau ra tay!
Thần tiễn thuật của Tô Mộc Dương!
Thần thú bá thể của Tiểu Khắc!
Công kích thuật của Tô Lạc!
Trận pháp khởi động!
Soạt soạt --
Mông Hống đó giờ chỉ có ức hiếp người khác, không ngờ lần này lại bị người khác ức hiếp lên đầu lên cổ, đương nhiên tức giận đến nỗi kêu oa oa!
"Tinh Thần Cảnh 6 sao!" Tiểu Khắc quay đầu bình tĩnh nói với Tô Lạc.
Bởi vì Tô Lạc trước đó bảo Tiểu Khắc quan sát kỹ thực lực đối phương, nên lúc Mông Hống xuất chiêu với hắn, phản ứng đầu tiên của hắn là nói Tô Lạc biết thực lực đối phương.
Bành!
Mông Hống thực sự tức điên rồi.
Đầu người của nó, bắn từng tia lôi điện điên cuồng, cả người Tiểu Khắc toàn là lôi điện.
Một tay Tiểu Khắc cầm búa lớn, một tay cầm chùy lớn, hai thứ vũ khí này chịu áp chế của lôi điện nhất, nên nhất thời Tiểu Khắc không thoát thân được.
Không những không thoát được, Tiểu Khắc còn bị khắc chế đến dở sống dở chết!
Tô Lạc và Tô Mộc Dương dốc hết sức tấn công Mông Hống.
Nhưng điều ghê tởm của con Mông Hống là, nó không những có thực lực Tinh Thần Cảnh 6 sao, mà còn có 3 đầu!
Cái đầu ở giữa nhắm thẳng Tiểu Khắc, cài đầu sói bên trái, bắn ra từng cục lửa ma u linh, bao bọc lấy Tô Lạc, đang điên cuồng thiêu đốt!
Cũng may là lửa.
Cảnh giới mà Tô Lạc tu luyện về mặt hỏa nguyên tố thì rất cao rồi, sẽ không bị thiêu trúng đâu, nếu đổi lại người khác, lúc này đã thành tro bụi rồi.
Cho dù là vậy, sức tấn công của hỏa nguyên tố mà Tô Lạc luôn tự hào cũng phát huy không được sức mạnh.
Cái đầu bên phải của Mông Hống là hổ.
Đầu hổ lại phun ra từng lớp đất!
Tô Mộc Dương giỏi tiễn thuật, Vãn Nguyệt cung Thần Thực tiễn, người thường cũng khó chống cự, nhưng đầu hổ của Mông Hống lại phun ra từng lớp thổ nguyên tố, thổ nguyên tố kết lại thành tấm khiên màu đất!
Tấm khiên màu đất kiên cố vô cùng!
Thần Thực tiễn của Tô Mộc Dương bắn Cốc tiên sinh cũng không vấn đề gì, nhưng bây giờ hoàn toàn không thể xuyên qua tấm khiên màu đất này.
Trái lại, tấm khiên màu đất này từng bước di chuyển về hướng Tô Mộc Dương, khiến hắn phải lùi về sau!
Tình thế chuyển biến bất ngờ!
Mà lúc này, trận pháp của Tô Lạc cuối cùng cũng có tác dụng!
"Xìu" một tiếng, Mông Hống cảm giác mình như chìm trong băng tuyết!
Trận pháp của Tô Lạc, gọi là trận pháp toàn nguyên tố.
Mông Hống nếu đã giỏi hỏa nguyên tố, lôi nguyên tố và thổ nguyên tố, vậy thì, trận pháp toàn nguyên tố của Tô Lạc sẽ là 3 loại băng tuyết thủy!
Trong tuyết trời giá rét, tuyết bay mịt mù, tuyết rơi như tiễn!
Chôn thẳng Mông Hống vào bên trong!
Mông Hống quát lên một tiếng!
Âm thanh dường như kinh hãi cả đất trời!
Trong khách trạm, những người vốn dĩ đã chìm sâu vào giấc trong vô thức, nhất thời bị đánh thức toàn bộ.
Mọi người ồ ạt chạy ra.
"Tiếng gì vậy?"
"Mông Hống quả nhiên lại đến rồi?"
"Nghe âm thanh hình như ở hiệu thiên tự?"
"Đánh nhau rồi, Mông Hống lại đánh nhau với con người? Lại có chuyện này sao?"
"Sao lại không có chứ? Mông Hống thì không thể đánh nhau với con người sao?"
"Các ngươi không biết đấy thôi, Mông Hống có một khả năng mê hoặc, nó có thể thải ra khí tức khiến con người chìm vào giấc, cho nên lúc trước mọi người đều đang say giấc, Mông Hống muốn lôi ai đi thì lôi, không ngờ lần này xao động mọi người rồi!"
"Đêm qua cũng xao động mọi người đó."
"Có thể thấy sự tồn tại của vị khách đặc biệt này chỉ có trong khách trạm chúng ta!"
"Hình như là phòng của Tô cô nương?!"
"Sao Tô cô nương xui xẻo vậy chứ? Ta thấy cô ấy nhiệt tình đấy, trước đó còn giúp Hồng cô nương, nhưng Hồng cô nương kém cỏi ghê, đan dược vẫn bị cướp mất."
Mọi người đứng xem đều có ấn tượng khá tốt về Tô Lạc, cảm thấy cô là một cô nương lương thiện có lòng tốt.
Nhưng cách nhìn của Ninh Dịch Đình bọn hắn về Tô Lạc lại khác hẳn.
Ninh Diệu Nhan cảm nhận được khí tức của Mông Hống, cả người trốn trong chăn đều run cầm cập.
Ninh Dịch Đình bọn hắn đều ở bên giường Ninh Diệu Nhan.
"Muội muội đừng sợ, mục tiêu lần này của con Mông Hống là Tô cô nương chứ không phải muội."
Ninh Diệu Nhan bây giờ mới thả lỏng một tí: "Thật không? Người mà Mông Hống muốn ăn là tên nha đầu thối đó chứ? Lần này nó không ăn muội nữa chứ?"
"Không ăn đâu, không ăn đâu, yên tâm đi." Dự Khang vỗ lưng Ninh Diệu Nhan an ủi ả.
Ninh Diệu Nhan cắn răng: "Thực ra muội không thích ả lắm."
"Ả nghĩ ả là ai? Lại dám ra mặt giúp người khác, đắc tội Ninh gia chúng ta!".
"Vốn dĩ nếu ả không đắc tội chúng ta, trưởng lão nhà chúng ta có lẽ sẽ ra tay giúp, giờ hả ai quan tâm ả chớ?"
Ninh Diệu Nhan ngẫm nghĩ, đột nhiên lóe lên một tia sáng: "Ca ca, Tiểu Khắc đó thật dễ thương a."
"Chút nữa đợi Tô cô nương chết đi, nhà chúng ta nhận nuôi Tiểu Khắc đi? Muội luồn hắn làm tay sai của muội, muội muốn đánh ai thì hắn sẽ đánh giúp muội! Ca ca thấy được không?"
Mắt Ninh Dịch Đình hiện lên một tia cười lạnh.
Đối với Tô cô nương rượu mời không uống muốn rượu phạt, lòng nhẫn nại của hắn đã hết, bây giờ chỉ còn sự tức giận.
"Nếu vậy thì, chỉ đứng nhìn thì không được...chúng ta phải ra tay." Trong mắt Ninh Dịch Đình hiện lên một sự hung tàn!
Hắn đưa mắt ra hiệu với các trưởng lão.
Trưởng lão ở Ninh gia cũng chia theo đẳng cấp, có trưởng lão thời sơ, thời trung và thời cổ.
Bây giờ những người đến đây, đều là những trưởng lão thời sơ.
Ninh gia tổng cộng có 4 vị trưởng lão, để lại 2 vị bảo vệ huynh đệ Ninh gia, ngoài ra 2 vị trưởng lão thời sơ lại nhanh như chớp bay qua phòng Tô Lạc.
Khu đất đó, vì bị trân pháp bao bọc lại, cho nên dù là tia lửa, lôi điện hay là băng tuyết...toàn bộ đều gói gọn trong phòng không lan ra ngoài.
Mông Hống hiện giờ, đã chiếm thế thượng phong.
Ánh mắt khinh thường của nó liếc nhìn người trước mắt, đột nhiên, nó vung tay.
Đoàng!
Ba người trước mắt đều văng ngược ra ngoài!
Binh binh binh!
Tô Lạc ba người họ đều đụng vào tường vách, đụng đến khóe miệng ra máu, cả người không còn sức lực.
Mông Hống căn bản không quan tâm hai người còn lại, nó đi thẳng về phía Tô Lạc.
Chỉ thấy nó giơ tay, bóp lấy cổ Tô Lạc, nhấc bổng người cô lên.
"Bỏ tỷ tỷ ra!"
Tiểu Khắc thấy vậy, hai mắt hắn bắn ra tia sáng xanh đậm.
Tiếp theo, hắn đã hóa thành bộ dạng con Huyền Vũ thần thú nhỏ, xông thẳng đầu về phía Mông Hống!
Nhưng mà...
Mông Hống quá mạnh rồi.
Cơ thể nó mạnh như khiên, Tiểu Khắc tông thẳng vào, nó chẳng hề lay động.
Tô Lạc không ngừng cựa quậy.
Cô có cảm giác mình như sắp bị bóp cổ đến ngạt thở chết.
Con đường đi đến cái chết của cô rất gần.
Cửa phòng sớm đã bị đánh vỡ, mọi người đều thấy bóng dáng Mông Hống bóp lấy Tô Lạc.
Chết chắc rồi!
Trong lòng Ninh Dịch Đình thầm cười lạnh.
Tiếc là tiểu mỹ nhân cao lãnh này, bị Mông Hống bóp chết như vậy, thật đáng tiếc thật đáng tiếc...
Đúng lúc Ninh công tử này cười trên nỗi đau của người khác, Tô Lạc lại mò trong người ra một thứ, nện thẳng vô đầu Mông Hống!
Đó là một tấm lệnh bài ngọc thạch!
Là đá Phá Hồn!
Lại còn dám đánh Mông Hống? Thật sự chán sống rồi. Huynh muội Ninh gia thầm nghĩ trong lòng, cứ luôn chờ Tô Lạc chết.
Đúng lúc nó nhắm vào tấm chăn đang phồng lên thì!
"Nện!"
Tô Lạc vừa hạ lệnh, nhất thời, mọi người tại hiện trường cùng nhau ra tay!
Thần tiễn thuật của Tô Mộc Dương!
Thần thú bá thể của Tiểu Khắc!
Công kích thuật của Tô Lạc!
Trận pháp khởi động!
Soạt soạt --
Mông Hống đó giờ chỉ có ức hiếp người khác, không ngờ lần này lại bị người khác ức hiếp lên đầu lên cổ, đương nhiên tức giận đến nỗi kêu oa oa!
"Tinh Thần Cảnh 6 sao!" Tiểu Khắc quay đầu bình tĩnh nói với Tô Lạc.
Bởi vì Tô Lạc trước đó bảo Tiểu Khắc quan sát kỹ thực lực đối phương, nên lúc Mông Hống xuất chiêu với hắn, phản ứng đầu tiên của hắn là nói Tô Lạc biết thực lực đối phương.
Bành!
Mông Hống thực sự tức điên rồi.
Đầu người của nó, bắn từng tia lôi điện điên cuồng, cả người Tiểu Khắc toàn là lôi điện.
Một tay Tiểu Khắc cầm búa lớn, một tay cầm chùy lớn, hai thứ vũ khí này chịu áp chế của lôi điện nhất, nên nhất thời Tiểu Khắc không thoát thân được.
Không những không thoát được, Tiểu Khắc còn bị khắc chế đến dở sống dở chết!
Tô Lạc và Tô Mộc Dương dốc hết sức tấn công Mông Hống.
Nhưng điều ghê tởm của con Mông Hống là, nó không những có thực lực Tinh Thần Cảnh 6 sao, mà còn có 3 đầu!
Cái đầu ở giữa nhắm thẳng Tiểu Khắc, cài đầu sói bên trái, bắn ra từng cục lửa ma u linh, bao bọc lấy Tô Lạc, đang điên cuồng thiêu đốt!
Cũng may là lửa.
Cảnh giới mà Tô Lạc tu luyện về mặt hỏa nguyên tố thì rất cao rồi, sẽ không bị thiêu trúng đâu, nếu đổi lại người khác, lúc này đã thành tro bụi rồi.
Cho dù là vậy, sức tấn công của hỏa nguyên tố mà Tô Lạc luôn tự hào cũng phát huy không được sức mạnh.
Cái đầu bên phải của Mông Hống là hổ.
Đầu hổ lại phun ra từng lớp đất!
Tô Mộc Dương giỏi tiễn thuật, Vãn Nguyệt cung Thần Thực tiễn, người thường cũng khó chống cự, nhưng đầu hổ của Mông Hống lại phun ra từng lớp thổ nguyên tố, thổ nguyên tố kết lại thành tấm khiên màu đất!
Tấm khiên màu đất kiên cố vô cùng!
Thần Thực tiễn của Tô Mộc Dương bắn Cốc tiên sinh cũng không vấn đề gì, nhưng bây giờ hoàn toàn không thể xuyên qua tấm khiên màu đất này.
Trái lại, tấm khiên màu đất này từng bước di chuyển về hướng Tô Mộc Dương, khiến hắn phải lùi về sau!
Tình thế chuyển biến bất ngờ!
Mà lúc này, trận pháp của Tô Lạc cuối cùng cũng có tác dụng!
"Xìu" một tiếng, Mông Hống cảm giác mình như chìm trong băng tuyết!
Trận pháp của Tô Lạc, gọi là trận pháp toàn nguyên tố.
Mông Hống nếu đã giỏi hỏa nguyên tố, lôi nguyên tố và thổ nguyên tố, vậy thì, trận pháp toàn nguyên tố của Tô Lạc sẽ là 3 loại băng tuyết thủy!
Trong tuyết trời giá rét, tuyết bay mịt mù, tuyết rơi như tiễn!
Chôn thẳng Mông Hống vào bên trong!
Mông Hống quát lên một tiếng!
Âm thanh dường như kinh hãi cả đất trời!
Trong khách trạm, những người vốn dĩ đã chìm sâu vào giấc trong vô thức, nhất thời bị đánh thức toàn bộ.
Mọi người ồ ạt chạy ra.
"Tiếng gì vậy?"
"Mông Hống quả nhiên lại đến rồi?"
"Nghe âm thanh hình như ở hiệu thiên tự?"
"Đánh nhau rồi, Mông Hống lại đánh nhau với con người? Lại có chuyện này sao?"
"Sao lại không có chứ? Mông Hống thì không thể đánh nhau với con người sao?"
"Các ngươi không biết đấy thôi, Mông Hống có một khả năng mê hoặc, nó có thể thải ra khí tức khiến con người chìm vào giấc, cho nên lúc trước mọi người đều đang say giấc, Mông Hống muốn lôi ai đi thì lôi, không ngờ lần này xao động mọi người rồi!"
"Đêm qua cũng xao động mọi người đó."
"Có thể thấy sự tồn tại của vị khách đặc biệt này chỉ có trong khách trạm chúng ta!"
"Hình như là phòng của Tô cô nương?!"
"Sao Tô cô nương xui xẻo vậy chứ? Ta thấy cô ấy nhiệt tình đấy, trước đó còn giúp Hồng cô nương, nhưng Hồng cô nương kém cỏi ghê, đan dược vẫn bị cướp mất."
Mọi người đứng xem đều có ấn tượng khá tốt về Tô Lạc, cảm thấy cô là một cô nương lương thiện có lòng tốt.
Nhưng cách nhìn của Ninh Dịch Đình bọn hắn về Tô Lạc lại khác hẳn.
Ninh Diệu Nhan cảm nhận được khí tức của Mông Hống, cả người trốn trong chăn đều run cầm cập.
Ninh Dịch Đình bọn hắn đều ở bên giường Ninh Diệu Nhan.
"Muội muội đừng sợ, mục tiêu lần này của con Mông Hống là Tô cô nương chứ không phải muội."
Ninh Diệu Nhan bây giờ mới thả lỏng một tí: "Thật không? Người mà Mông Hống muốn ăn là tên nha đầu thối đó chứ? Lần này nó không ăn muội nữa chứ?"
"Không ăn đâu, không ăn đâu, yên tâm đi." Dự Khang vỗ lưng Ninh Diệu Nhan an ủi ả.
Ninh Diệu Nhan cắn răng: "Thực ra muội không thích ả lắm."
"Ả nghĩ ả là ai? Lại dám ra mặt giúp người khác, đắc tội Ninh gia chúng ta!".
"Vốn dĩ nếu ả không đắc tội chúng ta, trưởng lão nhà chúng ta có lẽ sẽ ra tay giúp, giờ hả ai quan tâm ả chớ?"
Ninh Diệu Nhan ngẫm nghĩ, đột nhiên lóe lên một tia sáng: "Ca ca, Tiểu Khắc đó thật dễ thương a."
"Chút nữa đợi Tô cô nương chết đi, nhà chúng ta nhận nuôi Tiểu Khắc đi? Muội luồn hắn làm tay sai của muội, muội muốn đánh ai thì hắn sẽ đánh giúp muội! Ca ca thấy được không?"
Mắt Ninh Dịch Đình hiện lên một tia cười lạnh.
Đối với Tô cô nương rượu mời không uống muốn rượu phạt, lòng nhẫn nại của hắn đã hết, bây giờ chỉ còn sự tức giận.
"Nếu vậy thì, chỉ đứng nhìn thì không được...chúng ta phải ra tay." Trong mắt Ninh Dịch Đình hiện lên một sự hung tàn!
Hắn đưa mắt ra hiệu với các trưởng lão.
Trưởng lão ở Ninh gia cũng chia theo đẳng cấp, có trưởng lão thời sơ, thời trung và thời cổ.
Bây giờ những người đến đây, đều là những trưởng lão thời sơ.
Ninh gia tổng cộng có 4 vị trưởng lão, để lại 2 vị bảo vệ huynh đệ Ninh gia, ngoài ra 2 vị trưởng lão thời sơ lại nhanh như chớp bay qua phòng Tô Lạc.
Khu đất đó, vì bị trân pháp bao bọc lại, cho nên dù là tia lửa, lôi điện hay là băng tuyết...toàn bộ đều gói gọn trong phòng không lan ra ngoài.
Mông Hống hiện giờ, đã chiếm thế thượng phong.
Ánh mắt khinh thường của nó liếc nhìn người trước mắt, đột nhiên, nó vung tay.
Đoàng!
Ba người trước mắt đều văng ngược ra ngoài!
Binh binh binh!
Tô Lạc ba người họ đều đụng vào tường vách, đụng đến khóe miệng ra máu, cả người không còn sức lực.
Mông Hống căn bản không quan tâm hai người còn lại, nó đi thẳng về phía Tô Lạc.
Chỉ thấy nó giơ tay, bóp lấy cổ Tô Lạc, nhấc bổng người cô lên.
"Bỏ tỷ tỷ ra!"
Tiểu Khắc thấy vậy, hai mắt hắn bắn ra tia sáng xanh đậm.
Tiếp theo, hắn đã hóa thành bộ dạng con Huyền Vũ thần thú nhỏ, xông thẳng đầu về phía Mông Hống!
Nhưng mà...
Mông Hống quá mạnh rồi.
Cơ thể nó mạnh như khiên, Tiểu Khắc tông thẳng vào, nó chẳng hề lay động.
Tô Lạc không ngừng cựa quậy.
Cô có cảm giác mình như sắp bị bóp cổ đến ngạt thở chết.
Con đường đi đến cái chết của cô rất gần.
Cửa phòng sớm đã bị đánh vỡ, mọi người đều thấy bóng dáng Mông Hống bóp lấy Tô Lạc.
Chết chắc rồi!
Trong lòng Ninh Dịch Đình thầm cười lạnh.
Tiếc là tiểu mỹ nhân cao lãnh này, bị Mông Hống bóp chết như vậy, thật đáng tiếc thật đáng tiếc...
Đúng lúc Ninh công tử này cười trên nỗi đau của người khác, Tô Lạc lại mò trong người ra một thứ, nện thẳng vô đầu Mông Hống!
Đó là một tấm lệnh bài ngọc thạch!
Là đá Phá Hồn!
Lại còn dám đánh Mông Hống? Thật sự chán sống rồi. Huynh muội Ninh gia thầm nghĩ trong lòng, cứ luôn chờ Tô Lạc chết.

Nhận xét
Đăng nhận xét