Chương 11322: Thể chất kỳ lạ (2)
Thoải mái a...
Chiến Bắc Dã phun ra một ngụm khí bẩn, hắn chưa từng hoàn toàn hấp thu linh khí như thế, thật giống như toàn bộ linh khí trong không gian đều là của hắn, thiếu chút nữa là thăng cấp đến Tinh Diệu chín!
Khi Chiến Bắc Dã mở to mắt, nhìn thấy Tô Lạc ngồi xổm trước mặt hắn.
Chiến Bắc Dã: "Lần này..."
Tô Lạc bất lực nhìn Chiến Bắc Dã: "Ngươi thật đúng là lãng phí, lãng phí đến hổ thẹn ngươi biết không?"
Chiến Bắc Dã: "Ta... Ta lãng phí chỗ nào?"
Tô Lạc: "Lúc ngươi hấp thu linh khí, đa phần linh khí đều trốn chạy, trên người ngươi có phải có tật xấu không?"
Chiến Bắc Dã trịnh trọng gật đầu: "Đúng vậy, ông nội của ta cũng nói, ta trời sinh chính là thể chất tồi tàn, sau này là ông bức ép hơn một trăm huyệt toàn thân ta bù lại một lần, ta mới có thể tu luyện, nhưng mặc dù tốc độ tu luyện chậm hơn người bình thường, bởi vì ta bên hông ta bị thủng..."
Tô Lạc bó tay: "..."
Chiến Bắc Dã: "Cho nên tu vi ta giảm xuống mới buồn bực như vậy, muốn tu luyện trở lại thật quá khó a, ông nội của ta thật là... Quá độc ác!"
Tô Lạc bảo Chiến Bắc Dã: "Đưa tay ra."
Chiến Bắc Dã không biết vì sao, hiện tại theo bản năng đã nhận thức được vị tiểu cô nương này cực kì lợi hại, cho nên Tô Lạc nói đưa tay, vị thiếu niên cuồng dã này liền ngoan ngoãn nghe lời.
Chiến Bắc Dã còn ở đó lảm nhảm: "Nhưng lúc nãy ta hấp thu linh khí, hình như đặc biệt dễ dàng hấp thu..."
Tô Lạc tức giận liếc hắn một cái: "Đó là ta dùng sức mạnh không gian của vòng bảo hộ không gian, giúp ngươi giữ lại linh khí, cho nên ngươi tu luyện trở lại mới không có nhiều cản trở như vậy."
Chiến Bắc Dã nhất thời đôi mắt sáng ngời: "Trước mắt ông nội ta cũng nói qua, bảo ta tìm một tức phụ hệ không gian, như vậy tốc độ tu luyện của ta nói không chừng có thể nhanh hơn..."
Tô Lạc trừng mắt nhìn Chiến Bắc Dã: "Không muốn trị nữa hả?"
Chiến Bắc Dã sờ sờ cái mũi: "Ta, ta chỉ đùa thôi mà..."
Rất nhanh Tô Lạc liền nhìn ra tật xấu trên người Chiến Bắc Dã, không khỏi thở dài một chút.
"Ông nội ngươi thật đúng là hao tổn tâm huyết."
Chiến Bắc Dã buồn bực: "Tao lão đầu đó ngoài trừ lăng mạ ta, hãm hại ta, ức hiếp ta, còn hao tổn tâm huyết gì cơ?"
Tô Lạc: "Ngươi cũng không biết ông nội ngươi tiêu hao biết bao tâm huyết trên người ngươi, thể chất tồi tàn này của ngươi có thể tu luyện, toàn bộ nhờ lão hao phí Tinh Nguyên của mình để bảo vệ ngươi, nhưng mà thể chất này của ngươi cũng thật thú vị."
Chiến Bắc Dã: "Thú vị thế nào?"
Tô Lạc: "Một bước thiên đường một bước địa ngục."
Chiến Bắc Dã: "Hả? Không hiểu lắm."
Tô Lạc: "Ta nói ngươi cũng không hiểu, ngươi chỉ cần biết, thể chất này của ngươi lúc trời sinh tiện nghi một chút, từ thiên tài biến thành phế tài, ông nội ngươi dùng hết toàn lực cũng chỉ cải thiện một ít thể chất phế của ngươi, nhưng không đổi được gốc rễ."
Tô Lạc vừa nói vừa lấy kim châm ra.
Đời này Chiến Bắc Dã sợ nhất là kim, giọng mang theo sự run rẩy: "Cho, cho nên, ngươi hiện tại muốn làm gì?"
Tô Lạc đưa cho Tô Mộc Dương một lọ thuốc: "Ngươi dùng đan dược cấp bán thần này đi đổi Linh Tinh với những người khác."
Đan dược cấp bán thần a!
Trong tay Tô Lạc vẫn còn đan dược cấp thần, nhưng thứ đồ đó lấy ra thật gây chú ý, không cần thiết phải chuốc lấy phiền toái lớn như vậy, cho nên chỉ lấy ra đan dược cấp bán thần cấp thứ nhất ra, dù là vậy, cũng đủ để cho mọi người chấn động.
Tô Mộc Dương: "Tỉ lệ hoán đổi thế nào."
Tô Lạc suy ngẫm một lượt rồi nói: "Một trăm Linh Tinh đổi một viên đan dược cấp bán thần."
Tô Mộc Dương gật đầu.
Cấp bán thần trên thành phố rất ít lưu thông, cho dù có đó cũng cực kì đắt đỏ, cho nên một khi xuất hiện, lập tức sẽ bị cướp đến không còn.
Chiến Bắc Dã phun ra một ngụm khí bẩn, hắn chưa từng hoàn toàn hấp thu linh khí như thế, thật giống như toàn bộ linh khí trong không gian đều là của hắn, thiếu chút nữa là thăng cấp đến Tinh Diệu chín!
Khi Chiến Bắc Dã mở to mắt, nhìn thấy Tô Lạc ngồi xổm trước mặt hắn.
Chiến Bắc Dã: "Lần này..."
Tô Lạc bất lực nhìn Chiến Bắc Dã: "Ngươi thật đúng là lãng phí, lãng phí đến hổ thẹn ngươi biết không?"
Chiến Bắc Dã: "Ta... Ta lãng phí chỗ nào?"
Tô Lạc: "Lúc ngươi hấp thu linh khí, đa phần linh khí đều trốn chạy, trên người ngươi có phải có tật xấu không?"
Chiến Bắc Dã trịnh trọng gật đầu: "Đúng vậy, ông nội của ta cũng nói, ta trời sinh chính là thể chất tồi tàn, sau này là ông bức ép hơn một trăm huyệt toàn thân ta bù lại một lần, ta mới có thể tu luyện, nhưng mặc dù tốc độ tu luyện chậm hơn người bình thường, bởi vì ta bên hông ta bị thủng..."
Tô Lạc bó tay: "..."
Chiến Bắc Dã: "Cho nên tu vi ta giảm xuống mới buồn bực như vậy, muốn tu luyện trở lại thật quá khó a, ông nội của ta thật là... Quá độc ác!"
Tô Lạc bảo Chiến Bắc Dã: "Đưa tay ra."
Chiến Bắc Dã không biết vì sao, hiện tại theo bản năng đã nhận thức được vị tiểu cô nương này cực kì lợi hại, cho nên Tô Lạc nói đưa tay, vị thiếu niên cuồng dã này liền ngoan ngoãn nghe lời.
Chiến Bắc Dã còn ở đó lảm nhảm: "Nhưng lúc nãy ta hấp thu linh khí, hình như đặc biệt dễ dàng hấp thu..."
Tô Lạc tức giận liếc hắn một cái: "Đó là ta dùng sức mạnh không gian của vòng bảo hộ không gian, giúp ngươi giữ lại linh khí, cho nên ngươi tu luyện trở lại mới không có nhiều cản trở như vậy."
Chiến Bắc Dã nhất thời đôi mắt sáng ngời: "Trước mắt ông nội ta cũng nói qua, bảo ta tìm một tức phụ hệ không gian, như vậy tốc độ tu luyện của ta nói không chừng có thể nhanh hơn..."
Tô Lạc trừng mắt nhìn Chiến Bắc Dã: "Không muốn trị nữa hả?"
Chiến Bắc Dã sờ sờ cái mũi: "Ta, ta chỉ đùa thôi mà..."
Rất nhanh Tô Lạc liền nhìn ra tật xấu trên người Chiến Bắc Dã, không khỏi thở dài một chút.
"Ông nội ngươi thật đúng là hao tổn tâm huyết."
Chiến Bắc Dã buồn bực: "Tao lão đầu đó ngoài trừ lăng mạ ta, hãm hại ta, ức hiếp ta, còn hao tổn tâm huyết gì cơ?"
Tô Lạc: "Ngươi cũng không biết ông nội ngươi tiêu hao biết bao tâm huyết trên người ngươi, thể chất tồi tàn này của ngươi có thể tu luyện, toàn bộ nhờ lão hao phí Tinh Nguyên của mình để bảo vệ ngươi, nhưng mà thể chất này của ngươi cũng thật thú vị."
Chiến Bắc Dã: "Thú vị thế nào?"
Tô Lạc: "Một bước thiên đường một bước địa ngục."
Chiến Bắc Dã: "Hả? Không hiểu lắm."
Tô Lạc: "Ta nói ngươi cũng không hiểu, ngươi chỉ cần biết, thể chất này của ngươi lúc trời sinh tiện nghi một chút, từ thiên tài biến thành phế tài, ông nội ngươi dùng hết toàn lực cũng chỉ cải thiện một ít thể chất phế của ngươi, nhưng không đổi được gốc rễ."
Tô Lạc vừa nói vừa lấy kim châm ra.
Đời này Chiến Bắc Dã sợ nhất là kim, giọng mang theo sự run rẩy: "Cho, cho nên, ngươi hiện tại muốn làm gì?"
Tô Lạc đưa cho Tô Mộc Dương một lọ thuốc: "Ngươi dùng đan dược cấp bán thần này đi đổi Linh Tinh với những người khác."
Đan dược cấp bán thần a!
Trong tay Tô Lạc vẫn còn đan dược cấp thần, nhưng thứ đồ đó lấy ra thật gây chú ý, không cần thiết phải chuốc lấy phiền toái lớn như vậy, cho nên chỉ lấy ra đan dược cấp bán thần cấp thứ nhất ra, dù là vậy, cũng đủ để cho mọi người chấn động.
Tô Mộc Dương: "Tỉ lệ hoán đổi thế nào."
Tô Lạc suy ngẫm một lượt rồi nói: "Một trăm Linh Tinh đổi một viên đan dược cấp bán thần."
Tô Mộc Dương gật đầu.
Cấp bán thần trên thành phố rất ít lưu thông, cho dù có đó cũng cực kì đắt đỏ, cho nên một khi xuất hiện, lập tức sẽ bị cướp đến không còn.
Nhận xét
Đăng nhận xét