Chương 11282: Chiến Bắc Dã
Lúc này, đám người Ninh Diệu Nhan nhìn Kim Hoa đại nương, chờ đợi lựa chọn của bà. Kim Hoa đại nương bối rối cười cười với Tô Lạc, lui người đi, tránh xa Tô Lạc.
Những người chung quanh cũng tự động tránh xa Tô Lạc.
Tuy là không thích mấy đứa nhóc này, nhưng... thế gia vẫn là thế gia, bọn họ đắc tội không nổi.
Nhưng lúc này, có một người hừ lạnh một tiếng.
"Ta thích đi theo ai, cần các ngươi quản sao, vậy ta sống thì còn tự do gì nữa? ! Ta lại muốn đi cùng Tô cô nương đấy!"
Trong đám người có một thiếu niên đi ra, đi một mạch đến bên cạnh Tô Lạc.
Chỉ thấy vị thiếu niên này với chùm tóc dài xoăn, mũi túi mật miệng rộng, khuôn mặt thô kệch, áo vải thô mộc, chân đi giày gai, một thanh kiếm to để ngang vai, hào khí đầy trời, không hề sợ hãi.
"Người này là ai? Không sợ chết sao?"
"Chắc chẳng phải là Chiến Bắc Dã trong truyền thuyết chứ?"
"Nghe nói Chiến Bắc Dã ở bắc vực bọn ta rất điên cuồng, không ít địch thủ."
"Không ngờ Chiến Bắc Dã lúc này lại đứng ra, hắn thật sự rất ngông cuồng a."
...
Những người chung quanh có người bàn tán với nhau, có người trừng mắt nhìn màn cảnh này mà không nói lời nào.
Chiến Bắc Dã cười hihi đi đến trước mặt Tô Lạc: "Ta đi cùng các ngươi."
Tô Lạc còn chưa nói gì, Ninh Diệu Nhan bèn tức giận: "Chiến Bắc Dã ngươi đây là chống đối với Ninh gia bọn ta à?"
Chiến Bắc Dã liếc Ninh Diệu Nhan bằng sự chế giễu: "Ninh gia biết mấy người nhỏ tuổi các ngươi ra phá đám không?"
Ninh Diệu Nhan còn muốn nói chuyện, Chiến Bắc Dã xua tay như đuổi ruồi: "Được rồi, được rồi, ngươi đi nhanh đi, ta thấy ngươi là phiền hà."
Ninh Diệu Nhan giận dữ: "Được được được, Chiến Bắc Dã, ngươi nhớ rõ cho ta."
Ninh Diệu Nhan thật sự bị Chiến Bắc Dã làm tức điên chạy mất.
Ninh Dịch Đình nhìn chằm chằm Chiến Bắc Dã một cái, cuối cùng quay người bỏ đi.
Đám người Ninh gia nhanh chân rời khỏi, những người khác trong khách trạm ồ ạt đi theo sau lưng bọn họ.
Cuối cùng chỉ còn Chiến Bắc Dã và Tô Lạc mấy người họ.
Chiến Bắc Dã cười hihi với Tô Lạc: "Tô cô nương, ta đi cùng các ngươi."
Tiểu Khắc và Tô Mộc Dương nhìn Chiến Bắc Dã với vẻ phòng bị, chỉ sợ người này có âm mưu.
Tô Lạc xua xua tay, bảo hai người họ lui ra.
"Ngươi có thù với Ninh gia?" Tô Lạc nhạt nhẽo nhìn hắn một cái.
Chiến Bắc Dã: "Thù? Làm gì có thù?"
Tô Lạc: "Ngươi không nói thật, thì đừng theo bọn ta nữa."
Nói rồi, Tô Lạc dẫn Tiểu Khắc bọn họ ra cửa.
Thanh kiếm to của Chiến Bắc Dã thu vào trong túi đựng kiếm, hai tay vắt lên trên túi đựng kiếm, hắn cười hihi đuổi theo Tô Lạc.
"Này này, đi vội vậy muốn đi đầu thai sao? Ngươi biết mộ vua ở đâu sao?"
Tô Lạc: "Ngươi không biết đi theo bọn họ à?"
Chiến Bắc Dã: "Ừ...đúng ha."
Nhìn thấy Tô Lạc lại sắp đi, hắn lại nói: "Nhưng nếu không chuẩn bị kỹ, đến bên đó ngươi cũng qua không được."
Tô Lạc đa nghi nhìn hắn.
Chiến Bắc Dã: "Đi đi đi, ta biết một nơi có bán thuyền, chúng ta mua thuyền thôi."
Thuyền?
Tô Lạc không muốn giao thiệp với Chiến Bắc Dã, nhưng vị thiếu niên này quá chủ động thân thuộc, níu kéo này nọ, nhiều lời thật, Tô Lạc không quan tâm hắn cũng không được.
"Cá không ăn muối cá ươn." Chiến Bắc Dã mua hết toàn bộ thuyền ở tiệm, cất hết vào trong kho chứa ở không gian, quay đầu cười nói với Tô Lạc: "Không có thuyền thì chẳng được tích sự đâu."
Ánh mắt quái dị của Tô Lạc nhìn hắn một cái.
"Đi thôi." Chiến Bắc Dã dẫn đường ở phía trước.
Đường ở Thất Lạc Thành Tô Lạc không rành, nhưng cây cải nhỏ thì rành, nhỏ khẽ nhướng mày: "Đây là hướng đi đến núi Bắc Mãng mà?"
Chiến Bắc Dã gật đầu: "Tiểu nha đầu này cũng có chút kiến thức đấy."
Cây cải nhỏ quay đầu nhìn Tô Lạc: "Núi Bắc Mãng ở phía bắc nhất của Thất Lạc Thành, ở giữa ngăn cách bởi dòng sông đen ngòm, bình thường hiếm có ai vượt sông đến núi Bắc Mãng, sao lần này lại..."
"Vì mộ vua ở ngay núi Bắc Mãng." Chiến Bắc Dã nói.
Tô Lạc cộc cằn nói: "Mộ vua, mộ vua, luôn miệng nói mộ vua, lỡ như Nghịch Thiên đại đế chưa chết thì sao?"
Chiến Bắc Dã: "Không, Nghịch Thiên đại đế đã chết rồi."
Tô Lạc chau mày liếc hắn.
Chiến Bắc Dã: "Thật đó, Nghịch Thiên đại đế sớm đã chết rồi, trận đại chiến năm đó...chỉ có những người đế quốc cấp cao nhất mới biết, ngươi không biết cũng thường thôi."
Tô Lạc: "Chỉ có đế quốc cấp cao mới biết, thế sao ngươi lại biết?"
Chiến Bắc Dã: "Haha, vì tổ phụ ta chính là đế quốc cấp cao, Tô cô nương, cô nên tin ta đi, Nghịch Thiên đại đế sớm đã chết rồi, Nghiên Hoa thần nữ cũng chết luôn, nhưng mà gần đây nghe nói cô gái của họ chào đời rồi."
"Nhưng ta có thể chắc chắn, vị Lạc công chúa trong truyền thuyết nhất định là giả."
Ánh mắt quái dị của Tô Lạc nhìn hắn: "Giả ư?"
Chiến Bắc Dã: "Đương nhiên là giả rồi."
Tô Lạc: "Sao ngươi lại khẳng định cô ấy là giả? Lỡ như cô ấy là thật thì sao?"
Chiến Bắc Dã: "Không thể nào, bởi vì năm đó tổ phụ ta...hehe."
Tô Lạc: "Tổ phụ ngươi thế nào?"
Chiến Bắc Dã: "Vậy thì nói với ngươi, gia gia ta nói, năm đó chính tay ông giết bé gái đó, cho nên bâ giờ sự thật chắc chắn không có Lạc công chúa gì đâu."
Chiến Bắc Dã có mơ cũng không ngờ rằng, cô gái trước mắt chính là Lạc công chúa.
Cho nên hắn không che đậy, nói thẳng thừng:
"Ta cũng nghi ngờ cái tên này là do Hiên Viên bệ hạ tự bịa ra."
Tô Lạc và Tô Mộc Dương nhìn nhau một lượt, Tô Mộc Dương cúi đầu xuống.
Hắn diễn xuất không ổn, lo lắng mình sẽ bị Chiến Bắc Dã nhìn thấy cảm xúc.
Tô Lạc lại tỏ vẻ hiếu kì: "Ơ? Hiên Viên bệ hạ sao lại tự bịa ra cái tên này chứ?"
Chiến Bắc Dã: "Rất đơn giản a, vì để giết người."
Tô Lạc nhìn hắn: "Ý ngươi là, giết..."
Chiến Bắc Dã: "Tàn dư."
Tô Lạc: "..."
Chiến Bắc Dã vừa đi, vừa nói một cách thờ ơ: "Ngươi còn thật sự không tin ta sao, Hiên Viên bệ hạ luôn muốn giết mấy người còn sót lại của tiền triều, ngươi đừng nhìn bề ngoài chỉ là Bùi Dương Tô gia thôi, nhưng sự thật thì...bên trong không biết còn biết bao người nữa."
"Suy cho cùng Nghịch Thiên đại đế năm đó cũng được lòng dân, vạn người nghe theo?"
"Cho nên hắn cố ý tạo ra một Lạc công chúa, không những khiến Tô gia sa lưới, đồng thời cũng khiến mấy người trốn trong bóng tối, tự mình lén lút đi ra, lộ diện trước ánh sáng, như vậ Hiên Viên bệ hạ vừa ra tay, tóm cổ cả bọn, từ đó ngôi vua này sẽ yên vị, tốt biết mấy?"
Tô Lạc: "Đây là ngươi đoán, hay là gia gia ngươi..."
Chiến Bắc Dã: "Dù sao ý gia gia ta là, chuyện lần này đừng tùy tiện nhúng tay vào, lo cho mình trước đã. Nhưng ta lại không nghĩ vậy. Ta lại cảm thấy, đây là một cơ hội khá tốt!"
Tô Lạc tò mò nhìn hắn: "Cơ hội khá tốt gì?"
Chiến Bắc Dã: "Ngươi ngốc à? Đế quốc bao nhiêu năm chưa đánh trận rồi? Bao nhiêu người chưa thay đổi địa vị rồi? Nhưng nếu giết mấy thứ tàn dư này, vậy công lao sẽ tăng vọt lên, quân hàm sẽ thăng lên nhanh cỡ nào? Ta thấy người trong quân đội cũng ngồi không vững, cũng sẽ chạy ra vận động chút thôi."
Những người chung quanh cũng tự động tránh xa Tô Lạc.
Tuy là không thích mấy đứa nhóc này, nhưng... thế gia vẫn là thế gia, bọn họ đắc tội không nổi.
Nhưng lúc này, có một người hừ lạnh một tiếng.
"Ta thích đi theo ai, cần các ngươi quản sao, vậy ta sống thì còn tự do gì nữa? ! Ta lại muốn đi cùng Tô cô nương đấy!"
Trong đám người có một thiếu niên đi ra, đi một mạch đến bên cạnh Tô Lạc.
Chỉ thấy vị thiếu niên này với chùm tóc dài xoăn, mũi túi mật miệng rộng, khuôn mặt thô kệch, áo vải thô mộc, chân đi giày gai, một thanh kiếm to để ngang vai, hào khí đầy trời, không hề sợ hãi.
"Người này là ai? Không sợ chết sao?"
"Chắc chẳng phải là Chiến Bắc Dã trong truyền thuyết chứ?"
"Nghe nói Chiến Bắc Dã ở bắc vực bọn ta rất điên cuồng, không ít địch thủ."
"Không ngờ Chiến Bắc Dã lúc này lại đứng ra, hắn thật sự rất ngông cuồng a."
...
Những người chung quanh có người bàn tán với nhau, có người trừng mắt nhìn màn cảnh này mà không nói lời nào.
Chiến Bắc Dã cười hihi đi đến trước mặt Tô Lạc: "Ta đi cùng các ngươi."
Tô Lạc còn chưa nói gì, Ninh Diệu Nhan bèn tức giận: "Chiến Bắc Dã ngươi đây là chống đối với Ninh gia bọn ta à?"
Chiến Bắc Dã liếc Ninh Diệu Nhan bằng sự chế giễu: "Ninh gia biết mấy người nhỏ tuổi các ngươi ra phá đám không?"
Ninh Diệu Nhan còn muốn nói chuyện, Chiến Bắc Dã xua tay như đuổi ruồi: "Được rồi, được rồi, ngươi đi nhanh đi, ta thấy ngươi là phiền hà."
Ninh Diệu Nhan giận dữ: "Được được được, Chiến Bắc Dã, ngươi nhớ rõ cho ta."
Ninh Diệu Nhan thật sự bị Chiến Bắc Dã làm tức điên chạy mất.
Ninh Dịch Đình nhìn chằm chằm Chiến Bắc Dã một cái, cuối cùng quay người bỏ đi.
Đám người Ninh gia nhanh chân rời khỏi, những người khác trong khách trạm ồ ạt đi theo sau lưng bọn họ.
Cuối cùng chỉ còn Chiến Bắc Dã và Tô Lạc mấy người họ.
Chiến Bắc Dã cười hihi với Tô Lạc: "Tô cô nương, ta đi cùng các ngươi."
Tiểu Khắc và Tô Mộc Dương nhìn Chiến Bắc Dã với vẻ phòng bị, chỉ sợ người này có âm mưu.
Tô Lạc xua xua tay, bảo hai người họ lui ra.
"Ngươi có thù với Ninh gia?" Tô Lạc nhạt nhẽo nhìn hắn một cái.
Chiến Bắc Dã: "Thù? Làm gì có thù?"
Tô Lạc: "Ngươi không nói thật, thì đừng theo bọn ta nữa."
Nói rồi, Tô Lạc dẫn Tiểu Khắc bọn họ ra cửa.
Thanh kiếm to của Chiến Bắc Dã thu vào trong túi đựng kiếm, hai tay vắt lên trên túi đựng kiếm, hắn cười hihi đuổi theo Tô Lạc.
"Này này, đi vội vậy muốn đi đầu thai sao? Ngươi biết mộ vua ở đâu sao?"
Tô Lạc: "Ngươi không biết đi theo bọn họ à?"
Chiến Bắc Dã: "Ừ...đúng ha."
Nhìn thấy Tô Lạc lại sắp đi, hắn lại nói: "Nhưng nếu không chuẩn bị kỹ, đến bên đó ngươi cũng qua không được."
Tô Lạc đa nghi nhìn hắn.
Chiến Bắc Dã: "Đi đi đi, ta biết một nơi có bán thuyền, chúng ta mua thuyền thôi."
Thuyền?
Tô Lạc không muốn giao thiệp với Chiến Bắc Dã, nhưng vị thiếu niên này quá chủ động thân thuộc, níu kéo này nọ, nhiều lời thật, Tô Lạc không quan tâm hắn cũng không được.
"Cá không ăn muối cá ươn." Chiến Bắc Dã mua hết toàn bộ thuyền ở tiệm, cất hết vào trong kho chứa ở không gian, quay đầu cười nói với Tô Lạc: "Không có thuyền thì chẳng được tích sự đâu."
Ánh mắt quái dị của Tô Lạc nhìn hắn một cái.
"Đi thôi." Chiến Bắc Dã dẫn đường ở phía trước.
Đường ở Thất Lạc Thành Tô Lạc không rành, nhưng cây cải nhỏ thì rành, nhỏ khẽ nhướng mày: "Đây là hướng đi đến núi Bắc Mãng mà?"
Chiến Bắc Dã gật đầu: "Tiểu nha đầu này cũng có chút kiến thức đấy."
Cây cải nhỏ quay đầu nhìn Tô Lạc: "Núi Bắc Mãng ở phía bắc nhất của Thất Lạc Thành, ở giữa ngăn cách bởi dòng sông đen ngòm, bình thường hiếm có ai vượt sông đến núi Bắc Mãng, sao lần này lại..."
"Vì mộ vua ở ngay núi Bắc Mãng." Chiến Bắc Dã nói.
Tô Lạc cộc cằn nói: "Mộ vua, mộ vua, luôn miệng nói mộ vua, lỡ như Nghịch Thiên đại đế chưa chết thì sao?"
Chiến Bắc Dã: "Không, Nghịch Thiên đại đế đã chết rồi."
Tô Lạc chau mày liếc hắn.
Chiến Bắc Dã: "Thật đó, Nghịch Thiên đại đế sớm đã chết rồi, trận đại chiến năm đó...chỉ có những người đế quốc cấp cao nhất mới biết, ngươi không biết cũng thường thôi."
Tô Lạc: "Chỉ có đế quốc cấp cao mới biết, thế sao ngươi lại biết?"
Chiến Bắc Dã: "Haha, vì tổ phụ ta chính là đế quốc cấp cao, Tô cô nương, cô nên tin ta đi, Nghịch Thiên đại đế sớm đã chết rồi, Nghiên Hoa thần nữ cũng chết luôn, nhưng mà gần đây nghe nói cô gái của họ chào đời rồi."
"Nhưng ta có thể chắc chắn, vị Lạc công chúa trong truyền thuyết nhất định là giả."
Ánh mắt quái dị của Tô Lạc nhìn hắn: "Giả ư?"
Chiến Bắc Dã: "Đương nhiên là giả rồi."
Tô Lạc: "Sao ngươi lại khẳng định cô ấy là giả? Lỡ như cô ấy là thật thì sao?"
Chiến Bắc Dã: "Không thể nào, bởi vì năm đó tổ phụ ta...hehe."
Tô Lạc: "Tổ phụ ngươi thế nào?"
Chiến Bắc Dã: "Vậy thì nói với ngươi, gia gia ta nói, năm đó chính tay ông giết bé gái đó, cho nên bâ giờ sự thật chắc chắn không có Lạc công chúa gì đâu."
Chiến Bắc Dã có mơ cũng không ngờ rằng, cô gái trước mắt chính là Lạc công chúa.
Cho nên hắn không che đậy, nói thẳng thừng:
"Ta cũng nghi ngờ cái tên này là do Hiên Viên bệ hạ tự bịa ra."
Tô Lạc và Tô Mộc Dương nhìn nhau một lượt, Tô Mộc Dương cúi đầu xuống.
Hắn diễn xuất không ổn, lo lắng mình sẽ bị Chiến Bắc Dã nhìn thấy cảm xúc.
Tô Lạc lại tỏ vẻ hiếu kì: "Ơ? Hiên Viên bệ hạ sao lại tự bịa ra cái tên này chứ?"
Chiến Bắc Dã: "Rất đơn giản a, vì để giết người."
Tô Lạc nhìn hắn: "Ý ngươi là, giết..."
Chiến Bắc Dã: "Tàn dư."
Tô Lạc: "..."
Chiến Bắc Dã vừa đi, vừa nói một cách thờ ơ: "Ngươi còn thật sự không tin ta sao, Hiên Viên bệ hạ luôn muốn giết mấy người còn sót lại của tiền triều, ngươi đừng nhìn bề ngoài chỉ là Bùi Dương Tô gia thôi, nhưng sự thật thì...bên trong không biết còn biết bao người nữa."
"Suy cho cùng Nghịch Thiên đại đế năm đó cũng được lòng dân, vạn người nghe theo?"
"Cho nên hắn cố ý tạo ra một Lạc công chúa, không những khiến Tô gia sa lưới, đồng thời cũng khiến mấy người trốn trong bóng tối, tự mình lén lút đi ra, lộ diện trước ánh sáng, như vậ Hiên Viên bệ hạ vừa ra tay, tóm cổ cả bọn, từ đó ngôi vua này sẽ yên vị, tốt biết mấy?"
Tô Lạc: "Đây là ngươi đoán, hay là gia gia ngươi..."
Chiến Bắc Dã: "Dù sao ý gia gia ta là, chuyện lần này đừng tùy tiện nhúng tay vào, lo cho mình trước đã. Nhưng ta lại không nghĩ vậy. Ta lại cảm thấy, đây là một cơ hội khá tốt!"
Tô Lạc tò mò nhìn hắn: "Cơ hội khá tốt gì?"
Chiến Bắc Dã: "Ngươi ngốc à? Đế quốc bao nhiêu năm chưa đánh trận rồi? Bao nhiêu người chưa thay đổi địa vị rồi? Nhưng nếu giết mấy thứ tàn dư này, vậy công lao sẽ tăng vọt lên, quân hàm sẽ thăng lên nhanh cỡ nào? Ta thấy người trong quân đội cũng ngồi không vững, cũng sẽ chạy ra vận động chút thôi."
Nhận xét
Đăng nhận xét