Chương 11342: Hai tay trống trơn (2)

Tô Lạc: "Tạm thời cứ kêu nó, hai tay trống trơn."
Mọi người vẫn vẻ mặt nghi hoặc như trước.
Tô Lạc cười nói: "Ta có thể nhìn thấy thứ trong nhẫn không gian của người khác."
Tất cả mọi người khiếp sợ nhìn Tô Lạc: "Cái, cái gì?! Vậy cũng có thể sao?"
Tô Lạc gật đầu: "Có thể là lợi ích mà sức mạnh không gian của ta thăng cấp đến Tinh Thần bốn mang lại."
Chiến Bắc Dã: "Cho nên lúc trước ngươi nhìn thấy trong không gian của Ninh Dịch Đình có Linh Tinh, cho nên đoạt lại túi chứa đựng không gian trong tay hắn cho ta dùng sao?"
Tô Lạc gật đầu.
Chiến Bắc Dã nghi hoặc: "Nhưng mà... Thứ này là cái gì? Ngươi chắc không phải là cướp về từ nhẫn không gian của Ninh Dịch Tinh chứ?"
Tức giận tức giận: "Sao có thể nói cướp chứ? Đã nói rồi, là hai tay trống trơn."
Chiến Bắc Dã: "Cũng tương tự mà, nói cách khác ngươi có thể thấy thứ đồ trong không gian của Ninh Dịch Tinh? Nhưng làm sao cướp được vậy?"
Tô Lạc nhìn tay phải của mình: "Thực ra không có thấy toàn bộ, nhưng ta nghĩ, đồ tốt nhất chắc chắn là đặt ở vị trí quan trọng nhất, thứ này bị Ninh Dịch Tinh dùng lớp vải dày cộm bao lại, đặt ở vị trí tốt nhất, có thể thấy được thứ rất quan trọng của hắn, còn là thứ gì, mở ra nhìn xem sẽ biết."
Tô Mộc Dương mở ra một lớp vải đến một lớp vải dày cộm, cuối cùng hiện ra ở trước mặt mọi người chính là một quyển tập.
Bìa tập xanh trắng, mặt trên có một dòng chữ thẳng tấp: Phá Thần Tiễn.
Tô Mộc Dương kinh hô một tiếng: "Là ' Phá Thần Tiễn'! Trời! Cư nhiên là ' Phá Thần Tiễn'!"
Tô Mộc Dương là một vị thiếu niên bình tĩnh cỡ nào, giờ phút này lại kích động thiếu chút nữa là nhảy cẫng lên.
Tô Lạc nghi hoặc nhìn hắn: "Thứ này rất lợi hại đó?"
Tô Mộc Dương: "Cô cô! Cô cô ruột của ta! Thứ này đương nhiên lợi hại, năm đó..."
"Ngươi gọi cô ấy là cô cô?" Chiến Bắc Dã tò mò nhìn Tô Mộc Dương, "Ngươi không phải gọi tỷ tỷ sao? Sao lại gọi cô cô rồi? Tô lão đại chúng ta rõ ràng tuổi tác còn nhỏ hơn ngươi, ngươi gọi cô cô gì? Gọi thế làm người ta già chết được."
Tô Mộc Dương ý thức được mình gọi sai rồi, nhất thời có chút không biết nên phản ứng thế nào...
Có bạo lộ thân phận của Lạc cô cô hay không... Sợ hãi quá!
Tô Lạc tức giận Chiến Bắc Dã một cái: "Cô cô làm sao? Cô cô là nhủ danh của ta, nhiều chuyện thật."
Bỏ qua vụ này, Tô Lạc tiếp tục nhìn Tô Mộc Dương: "Sau đó thì sao?"
Tô Mộc Dương: "Phá Thần Tiễn này, là tiễn thuật mà tất cả cung tiễn thủ trong thiên hạ tha thiết ước mơ! Có thể nói, có ' Phá Thần Tiễn' này, phối hợp thêm Vãn Nguyệt cung của ta, ta nhất định sẽ trở thành siêu cấp cường giả* Tinh Thần Cảnh chín sao, ta nhất định sẽ trở thành thôi!"
(*nghĩa là kẻ mạnh bậc nhất)
Tô Lạc: "Lợi hại như vậy?"
Vốn lần này đến Thất Lạc Thành, Tô Lạc chỉ nghĩ có cơ hội tìm cho Tô Mộc Dương một quyển bí kíp chuyên môn tu luyện tiễn thuật không, không ngờ dễ dàng như vậy là có được rồi?
Tô Lạc: "Ngươi kiểm tra xem, thứ này có lẽ là giả thì sao?"
Tô Mộc Dương kích động đến cứ gật đầu suốt: "Là thật là thật đó, ta lật qua xem, là thật đó!"
Chiến Bắc Dã ở bên cũng rất kỳ lạ: "Ngươi làm thế nào mà trộm đồ từ trong không gian của Ninh Dịch Tinh? Này thần kỳ quá rồi?! Ngươi là thần tiên hả?"
Tô Lạc cười: "Ta nói rồi, ta là không gian đại sư, nhẫn không gian không phải là do không gian đại sư bọn ta chế tạo sao?"
Chiến Bắc Dã: "Vậy ngươi còn có thể trộm thứ khác nữa không?"
Tô Lạc: "Thực ra cực kì hao tổn sức mạnh không gian, có đủ thời gian hồi phục thì được, nhưng, còn phải dành để chiến đấu, sao có thể tùy tiện sử dụng được."
Sức mạnh không gian có thể cho Tô Lạc di chuyển tức thời, bảo bối để thoát thân, sao cô có thể tùy tiện sử dụng.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11335: Mẹ nợ con trả (1)

Chương 11297: Chào đời (1)

Chương 11364 + 11365: Thất hoàng tử