Chương 11329 + 11330: Quặng Linh Tinh

Tô Lạc: "Ta chưa bao giờ chiều những người càn quấy, cho nên, bà muốn tự mình đi, hay là bị ta thỉnh đi? " Đôi mắt Vương Thị nhanh chóng chuyển động.
Thực lực Tô cô nương này mạnh lắm, nếu cướp thì, tính tình hung hãn như vậy của cô ấy nhất định sẽ ra tay với mình, nhưng rốt cuộc vẫn không cam lòng, Vương Thị cầu xin: "Tô cô nương, tướng công tôi sinh bệnh nằm giường, ngày tháng của nhà chúng tôi..."
Tô Lạc xua tay, ngăn không cho nói chuyện: "Ngày tháng nhà các người ra sao không liên quan gì  tới ta, bây giờ thì bà có thể đi rồi."
Vương Thị như trước cầu xin đau khổ: "Tô cô nương, có thể van cầu cô hay không, để ta...để ta lấy một mớ? Ta không cần nhiều, chỉ một nắm mà thôi..."
Tô Lạc nhíu mày, người này thật sự là nghe không hiểu tiếng người.
"Xin mời đi." Tô Lạc vung tay lên, Vương Thị bị một trận gió trực tiếp thổi đi.
Thực lực Tô Lạc hiện tại đã không giống bình thường, phong khống thuật lại là lô hỏa thuần thanh, Vương Thị bị thổi bay ra xa xa, "bành" một tiếng rơi xuống đất.
Vừa may bên cạnh có một đống người, nhìn thấy Vương Thị, vội chạy tới đỡ bà đứng lên.
"Ngươi làm sao?" Một người mà Vương Thị quen biết hỏi.
Đây là một vị trung niên hán tử tuổi tác cỡ cỡ Vương Thị, nhìn thấy Vương Thị một mình dẫn theo đứa con, vô cùng đồng cảm với bà.
Vương Thị bị ngã đau, nhìn thấy vị Triệu huynh đệ này quan tâm mình, huhu nức nở khóc thành tiếng.
"Ngươi làm sao vậy?" Triệu Hùng có chút lo lắng.
Vương Thị thở dài một cái, nói rất nhỏ: "Không có gì... Ta chỉ là...Trong lòng có một chút buồn thôi mà, thật ra ta..."
Bà càng ấp a ấp úng, Triệu Hùng càng tò mò: "Là có người ức hiếp ngươi sao?"
Vương Thị nói rất nhỏ: "Ta, ta vừa rồi thực ra phát hiện một đống Linh Tinh, nơi đó có rất nhiều Linh Tinh..."
Đôi mắt Triệu Hùng nháy mắt: "Đống Linh Tinh?! Có bao nhiêu Linh Tinh?!"
Vương Thị: "... Ít nhất có hơn ngàn viên? Nói không chừng có hơn vạn viên, dù sao nhìn qua cũng đều là Linh Tinh, ánh đỏ ánh đỏ, như nắng chiều, đỏ đến trong suốt!"
Triệu Hùng kích động đến độ sắc mặt méo mó: "Ở nơi nào? Nói mau ở nơi nào!"
Vương Thị: "... Ở, ở..."
Triệu Hùng sốt sắn: "Ngươi mau nói đi chứ!"
Vương Thị: "... Không phải ta không nói, thật sự là...chỗ đó đã bị người ta chiếm."
Triệu Hùng: "Bị ai chiếm? Hả? Rõ ràng là ngươi phát hiện trước, ai dám chiếm của ngươi? Nói mau, ta làm chủ cho ngươi!"
Vị Triệu Hùng này chính là chính là nhân vật kiểu đại ca, từ lúc tiến vào cửa đồng đến giờ trong khoảng thời gian ngắn như vậy, hắn đã tụ tập hơn mười người rồi, xem qua là một thế lực không kém.
Hắn vừa vung tay, nhất thời mười mấy người đều bên này tập hợp.
Triệu Hùng hỏi Vương Thị: "Ai cướp quặng mỏ Linh Tinh của ngươi? Nói mau! Chúng ta nhiều người như vậy, vẫn có thể cho làm chủ ngươi!"
Vương Thị đâu có ngốc, bà biết Triệu Hùng giúp bà là có mưu đồ, nhưng lại có quan hệ gì? Bà sợ nhất chính là đối phương không có mưu đồ.
"Bị, bị Tô cô nương..." Vương Thị chỉ vào Tô Lạc nằm ngoài vài trăm thước: "Chỗ Tô cô nương đang ở, chính là quặng Linh Tinh."
Vương Thị rất thông minh, hiện tại bà không có nói rõ đó là quặng mỏ Linh Tinh mà bà phát hiện, mà là chỉ hướng Tô Lạc.
Đôi mắt Triệu Hùng hiện lên một vẻ kinh sợ.
Trước đó nhóm năm người Tô Lạc bọn họ giết Ninh gia trưởng lão, chính là giết ngay trước mặt mọi người, cú nổ thị giác như vậy, làm cho mọi người đều tràn ngập cảm giác kinh sợ Tô Lạc, biết thực lực cô dũng mãnh, không chọc giận được.
Triệu Hùng nhíu mày, bỗng thấy khó xử: "Sao lại là cô ấy?"
Nơi này người hắn không muốn trêu chọc nhất chính là Tô Lạc.

Vương Thị buồn rười rượi: "Chính là cô ta." Một bên có người nói nhỏ: "Vị Tô cô nương này không phải vẫn tỏ ra chính nghĩa lẫm nhiên sao? Cô ta cướp quặng Linh Tinh của bà?"
Vương Thị: "...Ta lúc trước cũng nghĩ cô ta chính nghĩa lẫm nhiên, quang minh chính đại, nhưng thật sự không ngờ...Cô ta, cô ta lại làm ra chuyện như vậy, thôi đi, chúng ta đừng đi quản cô ta nữa, chúng ta đánh không lại cô ta đâu."
Triệu Hùng rất tức giận: "Tuy rằng đánh không lại, nhưng cũng không thể để cô ta như vậy!"
Vương Thị làm sao có thể thật sự để Triệu Hùng đi? Nếu đi thì chẳng phải làm lộ hết sao?
Bà sở dĩ đồn như vậy, là vì muốn bại hoại thanh danh của Tô Lạc, kéo cô từ thần giới anh hùng xuống.
Vương Thị: "Thật sự, đùa giỡn không nổi đâu... Vừa rồi cô ta muốn giết ta diệt khẩu, các ngươi vẫn là không nên đi... Các ngươi quên cô ta giết Ninh gia trưởng lão thế nào rồi sao? Còn có Ninh gia công tử sau đó, cô ta cũng tuyệt không nương tay, chúng ta vất vả lắm mới có cơ hội đào Linh Tinh, vẫn là nhanh chóng đào của chúng ta đi, đừng đấu với cô ta nữa."
Triệu Hùng vẫn là không phục, Vương Thị nói: "Chuyện giữa cô ta với Ninh gia vẫn chưa thắng bại, chúng ta cứ chờ xem là được, cô nương tính cách xấu xa như vậy, ta thật thật hy vọng Ninh gia công tử có thể thắng!"
Đoàn người Triệu Hùng cuối cùng được Vương Thị khuyên răn, nhưng trong lòng bọn họ cũng không chịu phục, liền nói: "Nhưng chuyện này, cũng không thể để cô ta sống tốt đâu, chúng ta có thể nói ra bên ngoài, để tất cả mọi người biết nội tâm vị Tô cô nương này xấu xa cỡ nào!"
Vương Thị vội hỏi: "Nói tới nói lui, nhưng các ngươi có thể nhắc ta... Ta sợ cô ta trả đũa, không muốn chết huhu~"
Triệu Hùng: "Đó là đương nhiên, chắc chắn là nói những gì ngươi nhặt ra rồi."
Triệu Hùng những người này tốc độ truyền bá rất là nhanh... Không bao lâu, là có rất nhiều người nghe được chuyện Tô Lạc cướp Linh Tinh của người khác, hơn nữa cướp một lần là một quặng.
Những người này lại đều có ý thức không để chuyện này truyền đến tai của mười mấy người bên chỗ Kim Hoa đại nương.
Đương nhiên, cũng không phải tất cả mọi người đều tin, không ít người đều giữ thái độ hoài nghi.
Không biết ai nói thầm một câu: "Ta nói sao không Linh Tinh nữa, thì ra chính cô ta cũng tham dự đào quặng à? Ta nhớ rõ lúc trước khi Chiến Bắc Dã đào Linh Tinh, cô ta còn rất thanh cao mà nói, đào Linh Tinh làm lỡ quá nhiều thời gian."
"Chậc chậc, từng viên từng viên đào đương nhiên tốn thời gian, này nếu đem quặng Linh Tinh mà người khác phát hiện làm của riêng, vừa đào là hơn ngàn vạn viên Linh Tinh, đương nhiên phải chính mình tham dự đào chứ."
...
Vốn những người này chính là tán tu trên giang hồ, tính cách lai lịch mỗi người đều không giống nhau.
Nhưng bản tính lại có một chút giống nhau, chính là trái tim đố kị đồng loại.
Tô Lạc thân là đồng loại của bọn họ, cư nhiên đào một quặng lại một quặng Linh Tinh, mà bọn họ
lại khổ sở từng viên từng viên tìm và đào lấy, loại đố kị nguyên thủy nhất trong lòng khiến cho bọn họ âm thầm tung các loại tin vịt.
Tiểu Thần Long giúp Tô Lạc tìm ba quặng, tổng cộng đào ra gần hai vạn viên Linh Tinh, Tô Lạc toàn bộ đều đưa cho Chiến Bắc Dã giữ.
Rất nhanh, tầng thứ năm này dường như không còn Linh Tinh, rất nhiều người đều chuẩn bị lên tầng thứ bảy.
Nhưng mà không có đường.
Ninh Dịch Đình bọn họ đã sớm không thấy, rõ ràng bọn họ đã phát hiện đường lên trên, nhưng hiện tại bọn họ không tìm được đường, vì thế không ít người quay đầu lại nhìn Tô Lạc.
Việc này đương nhiên là do kẻ mạnh ra tay.
Thế là bèn có người chạy tới hỏi Tô Lạc, biết là có đường đi lên, nhưng Tô Lạc còn chưa nói, Tô Mộc Dương liền cười lạnh lên tiếng: "Các ngươi nếu đã giỏi như vậy, tự mình tìm đường đi, hỏi bọn ta để làm chi?"

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11335: Mẹ nợ con trả (1)

Chương 11297: Chào đời (1)

Chương 11364 + 11365: Thất hoàng tử