Chương 11340: Tầng thứ bảy (2)

Càng nhìn, đầu mày Tô Lạc càng nhíu lại. Ninh Dịch Tinh thực sự chưa thấy qua người như Tô Lạc vậy, cô dựa vào cái gì mà bộ dạng như trưởng quan kiểm tra xem xét lãnh địa vậy? Cô dựa vào cái gì mà tỏ vẻ như nơi này là nhà cô vậy?
Nhưng, Ninh Dịch Tinh cũng là người tài ba.
Nếu là thiếu kiên nhẫn, hắn sẽ thua.
Ninh Dịch Tinh chắp tay đi bên cạnh Tô Lạc, đi song song với cô, vừa đi còn vừa nói chuyện, người khác còn tưởng quan hệ hai người này khá tốt, nói nói cười cười vậy.
Trên thực tế, chỉ có những người phía sau bọn họ mới biết giương cung bạt kiếm1 giữa họ.
Ninh Dịch Tinh liếc nhìn Tô Lạc chằm chằm: "Cho nên, trưởng lão đời sơ nhà ta và Miễn trưởng lão, thật sự là ngươi giết?"
Tô Lạc gật đầu: "Cứ cho là vậy."
Cô quay đầu nhìn Ninh Dịch Tinh, vẻ mặt vô tội: "Ngươi đây là muốn báo thù cho bọn họ sao?"
Ninh Dịch Tinh thật sự muốn cười, hắn thực sự chưa gặp qua một người tự cao tự đại như vậy.
Ngoài thất hoàng tử, Ninh Dịch Tinh hắn sẽ không cúi đầu trước bất kỳ ai, Đế Thiếu cũng không được!
Ninh Dịch Tinh nhìn chằm chằm Tô Lạc: "Ngươi biết không? Cái bộ dạng này của ngươi, là đang tìm cái chết."
Tô Lạc lại vô tội liếc nhìn hắn một cái: "Ơ?"
Ninh Dịch Tinh: "Giới chế thuốc chúng ta có một quy định được định sẵn, dược sư cùng đẳng cấp là không bằng độc sư, mà là độc sư cấp bán thần đó."
Tô Lạc cười: "Ta là dược sư cấp thần."
Ninh Dịch Tinh cười phụt một tiếng, ánh mắt đùa cợt của hắn nhìn Tô Lạc.
Tô Lạc mỉm cười với hắn, cũng không nói gì.
Ninh Dịch Tinh nhíu mày: "Ngươi thật sự là dược sư cấp thần?"
Tô Lạc hai tay bắt chéo ở sau người, ngạo kiều2 gật đầu: “Đương nhiên rồi.”
Ninh Dịch Tinh cạn lời, hắn lắc đầu nói: "Đời này, ta cũng chỉ gặp qua một vị dược sư cấp thần, hơn nữa còn từng nhận qua sự chỉ bảo của hắn, ngươi cư nhiên cũng dám giả mạo dược sư cấp thần? Ngươi có biết dược sư cấp thần thật sự ghê gớm cỡ nào không?"
Ninh Dịch Tinh chỉ vào ngọn cỏ phía trước nói với Tô Lạc: "Hắn nói ngọn cỏ này là Vạn Niên Linh Chi, ngọn cỏ này sẽ biến thành Vạn Niên Linh Chi, ngươi có thể làm được không?"
Tô Lạc: "... Lợi hại như vậy sao?"
Ninh Dịch Tinh: "Đúng vậy, Dung Vân đại sư năm đó chính là lợi hại như thế, nhiều năm qua đi như vậy, chỉ sợ hắn lợi hại hơn, bây giờ ngươi còn dám giả mạo chính ngươi là dược sư cấp thần?"
Tô Lạc liếc hắn: "Ngươi quen biết Dung Vân đại sư?"
Ninh Dịch Tinh: "Đừng nói là ngươi cũng quen biết."
Tô Lạc nhíu mày, gật đầu.
Ninh Dịch Tinh cười lạnh: "Hắn chỉ bảo qua ngươi?"
Tô Lạc nghĩ nghĩ, gật đầu.
Ninh Dịch Tinh tỏ ra khó xử, trầm ngâm một chút, sau đó nhíu mày nhìn chằm chằm Tô Lạc.
Tô Lạc tức giận: "Ngươi đây là ánh mắt gì?"
Ninh Dịch Tinh: "Nếu Dung Vân đại sư từng chỉ bảo qua ngươi, mà ta lại giết ngươi, có phải thật có lỗi với Dung Vân đại sư không? Ta có chút khó xử."
Tô Lạc cạn lời, cô đưa tay vỗ vỗ vai Ninh Dịch Tinh: "Đại huynh đệ, ngươi không giết được ta đâu, đừng tốn công phí sức nữa."
Ninh Dịch Tinh nhìn chằm chằm cái bàn tay thon dài như ngọc của Tô Lạc vỗ vai mình.
Ngón tay mảnh, không nhiễm một hạt bụi.
Hắn đột nhiên cười nham hiểm: "Vậy ngươi cứ chờ ta, ta cũng hy vọng ngươi không cần chết."
Nói xong, Ninh Dịch Tinh phủi tay, rời đi trước.
Lúc Ninh Dịch Tinh ở đây, Chiến Bắc Dã cũng không dám tức giận, bởi vì hắn rốt cuộc vẫn kinh sợ Ninh Dịch Tinh, kinh sợ chiêu thức độc công của hắn có thể độc chết người bất cứ lúc nào.
Nhìn thấy hắn nói chuyện với Tô Lạc, Chiến Bắc Dã trong lòng đều run sợ, hắn nhìn chằm chằm Ninh Dịch Tinh, sợ lỡ mất bất kì động tác trên tay hắn, con mắt cũng không chớp.
Nhìn thấy Ninh Dịch Tinh rời đi, Chiến Bắc Dã mới thở phào nhẹ nhõm, nói với Tô Lạc —

Chú thích
1 nghĩa là tình thế hay mối quan hệ hai bên vô cùng căng thẳng, chỉ cần chạm vào là bùng nổ ngay.
2  nghĩa là khi ta cố ý che giấu sự ngại ngùng, thì sẽ tỏ thái độ kiêu ngạo, tự cao, khiến cho hành vi và lời nói của mình khác với bình thường. Có thể cho coi nó gần giống từ bối rối, lúng túng.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11427: Ngươi chính là Tô Lạc 3

Chương 11437: Tổ chức thiên sát

Chương 11288: Khiếp sợ (2)