Chương 11315: Thất thố (1)
Đây là lần đầu tiên Ninh Diệu Nhan thấy ca ca nhà mình thất thố như thế, ả không khỏi nhìn Ninh Dịch Đình thêm vài cái.
Mà Ninh Dịch Đình giờ phút này căn bản không có ý thức được bộ dạng hiện tại của bản thân ghê tởm ra sao, hắn chỉ nhìn chằm chằm cuộc chiến của Tô Lạc và Miện trưởng lão.
Tô Lạc vẫn không ra tay thật, ngược lại là vị trưởng lão đời trung này vẫn bị cô nắm mũi đi.
Ninh Dịch Đình vội đến gọi suốt, lại một chút thay đổi cũng không có, Miện trưởng lão như trước vẫn sờ không tới tay áo Tô Lạc.
Đúng lúc này,Tuần Sở đột nhiên hô lên một tiếng: "Không tốt! Các trưởng lão đời sơ trụ không nổi rồi!"
Trong lòng Ninh Dịch Đình lộp bộp một cái, hắn theo bản năng quay đầu trừng mắt về cuộc chiến của bên Tiểu Khắc.
Chỉ nhìn một cái, Ninh Dịch Đình xém chút tức giận đến hôn mê.
Cuộc chiến bên này, Ninh Dịch Đình vẫn nghĩ nhiều các trưởng lão đời sơ bao vây tấn công như Nhưng kết quả là các trưởng lão đời sơ của bọn họ từng người một ngã xuống, Tiểu Khắc lại đứng lặng như trước ở đó.
Đừng nói trên người mang thương tích, kể cả góc áo cũng không có nếp uốn.
Ninh Dịch Đình đếm đếm, phát hiện vốn dĩ sáu vị trưởng lão đời sơ, chỉ trong thời gian chốc lát cũng chỉ còn lại ba!
Ninh gia một người, Tuần gia một người, Dự gia một người!
Phải biết rằng, tiêu chuẩn trưởng lão đời sơ chính là Tinh Thần Cảnh ba sao!
Ánh mắt của Tuần Sở cùng Dự Khang ở bên đều đỏ!
Bọn họ cũng không phải là đứa con cả trong nhà, lại càng không phải là người thừa kế thuận vị một hai ba gì, bên mình có thể có bốn vị trưởng lão đời sơ bảo hộ đã là tốt lắm rồi kết quả hiện tại... Cũng chỉ còn lại một người!
Bọn họ sắp điên rồi!
Ninh Dịch Đình gắt gao nhìn Tiểu Khắc, thiếu niên như ma quỷ này vì sao còn chưa chết!
Ninh Dịch Tinh không phải nói đã hạ độc trên người bọn họ sao, tại sao đến bây giờ độc tố vẫn chưa phát tác?!
Ninh Dịch Đình gắt gao cắn răng, trong lòng hắn nói cho chính mình, chỉ cần chờ một lát, chờ chất độc lan tỏa đến tử vong là được!
Ninh Dịch Đình vuốt trong người miếng ngọc, đó là trưởng bối trong nhà cho, thời khắc sinh tử mới được dùng, hơn nữa chỉ dùng một lần.
Ninh Dịch Đình cắn răng, nói nhỏ một câu với Tuần Sở.
Tuần Sở buồn rười rượi: "Nhưng mà, các trưởng lão của chúng ta chẳng lẽ..."
Ninh Dịch Đình nghiến răng nghiến lợi: "Ngươi muốn chết cùng bọn họ thì qua đó đi."
Đôi mắt Tuần Sở đo đỏ: "Ta không muốn chết..."
Sắc mặt Ninh Dịch Đình hung ác: "Không muốn chết cứ theo lời ta mà làm!"
Tuần Sở không còn dám nói gì nữa... Hắn đã hối hận lần này đi ra, tổn thất thật sự quá đau lòng.
Ninh Dịch Đình hạ giọng: "Ta đếm một hai ba, chúng ta cùng chạy, nếu chạy chậm bị tóm lấy, đó là chuyện của chính các ngươi."
Tất cả mọi người nhất tề gật đầu, Ninh Diệu Nhan cũng không ngoại lệ.
Ngay lúc Ninh Dịch Đình đếm tới ba, Tuần Sở là người đầu tiên phóng thẳng vào hướng thông đạo!
Tốc độ hắn cực nhanh, giống như một tia chớp, trong nháy mắt không thấy bóng dáng!
Chỉ thấy Ninh Dịch Đình giơ tay, một tia hư ảnh phóng tới hiện trường cuộc chiến, mà Ninh Dịch Đình lại túm lấy Ninh Diệu Nhan lập tức phóng thẳng vào hướng Tuần Sở bọn họ!
Chỉ nghe được một tiếng bành!
Nơi mà Tô Lạc cùng Miện trưởng lão chiến đấu, Tô Lạc nghiêng người tránh đi, không bị trận đấu ảnh hưởng đến
Nhưng Miện trưởng lão thì thảm rồi...
Tất cả mọi người tận mắt thấy, mũi chân Tô Lạc vừa chạm, đá Miện trưởng lão vào chỗ phát nổ.
Mà chính cô lại mượn sức đánh lực trực tiếp bay ngược ra ngoài.
Đoàng đoàng đùng!
Vị Ninh gia trưởng lão đời trung này bị tiếng nổ đánh trúng, toàn thân đều bốc cháy, giống như một thứ ghê gớm chạy ra từ biển lửa.
Tiểu Khắc quay đầu nhìn thấy vị người sống này phóng về hướng Tô Lạc, muốn ôm Tô Lạc cùng nhau chết cháy
Mà Ninh Dịch Đình giờ phút này căn bản không có ý thức được bộ dạng hiện tại của bản thân ghê tởm ra sao, hắn chỉ nhìn chằm chằm cuộc chiến của Tô Lạc và Miện trưởng lão.
Tô Lạc vẫn không ra tay thật, ngược lại là vị trưởng lão đời trung này vẫn bị cô nắm mũi đi.
Ninh Dịch Đình vội đến gọi suốt, lại một chút thay đổi cũng không có, Miện trưởng lão như trước vẫn sờ không tới tay áo Tô Lạc.
Đúng lúc này,Tuần Sở đột nhiên hô lên một tiếng: "Không tốt! Các trưởng lão đời sơ trụ không nổi rồi!"
Trong lòng Ninh Dịch Đình lộp bộp một cái, hắn theo bản năng quay đầu trừng mắt về cuộc chiến của bên Tiểu Khắc.
Chỉ nhìn một cái, Ninh Dịch Đình xém chút tức giận đến hôn mê.
Cuộc chiến bên này, Ninh Dịch Đình vẫn nghĩ nhiều các trưởng lão đời sơ bao vây tấn công như Nhưng kết quả là các trưởng lão đời sơ của bọn họ từng người một ngã xuống, Tiểu Khắc lại đứng lặng như trước ở đó.
Đừng nói trên người mang thương tích, kể cả góc áo cũng không có nếp uốn.
Ninh Dịch Đình đếm đếm, phát hiện vốn dĩ sáu vị trưởng lão đời sơ, chỉ trong thời gian chốc lát cũng chỉ còn lại ba!
Ninh gia một người, Tuần gia một người, Dự gia một người!
Phải biết rằng, tiêu chuẩn trưởng lão đời sơ chính là Tinh Thần Cảnh ba sao!
Ánh mắt của Tuần Sở cùng Dự Khang ở bên đều đỏ!
Bọn họ cũng không phải là đứa con cả trong nhà, lại càng không phải là người thừa kế thuận vị một hai ba gì, bên mình có thể có bốn vị trưởng lão đời sơ bảo hộ đã là tốt lắm rồi kết quả hiện tại... Cũng chỉ còn lại một người!
Bọn họ sắp điên rồi!
Ninh Dịch Đình gắt gao nhìn Tiểu Khắc, thiếu niên như ma quỷ này vì sao còn chưa chết!
Ninh Dịch Tinh không phải nói đã hạ độc trên người bọn họ sao, tại sao đến bây giờ độc tố vẫn chưa phát tác?!
Ninh Dịch Đình gắt gao cắn răng, trong lòng hắn nói cho chính mình, chỉ cần chờ một lát, chờ chất độc lan tỏa đến tử vong là được!
Ninh Dịch Đình vuốt trong người miếng ngọc, đó là trưởng bối trong nhà cho, thời khắc sinh tử mới được dùng, hơn nữa chỉ dùng một lần.
Ninh Dịch Đình cắn răng, nói nhỏ một câu với Tuần Sở.
Tuần Sở buồn rười rượi: "Nhưng mà, các trưởng lão của chúng ta chẳng lẽ..."
Ninh Dịch Đình nghiến răng nghiến lợi: "Ngươi muốn chết cùng bọn họ thì qua đó đi."
Đôi mắt Tuần Sở đo đỏ: "Ta không muốn chết..."
Sắc mặt Ninh Dịch Đình hung ác: "Không muốn chết cứ theo lời ta mà làm!"
Tuần Sở không còn dám nói gì nữa... Hắn đã hối hận lần này đi ra, tổn thất thật sự quá đau lòng.
Ninh Dịch Đình hạ giọng: "Ta đếm một hai ba, chúng ta cùng chạy, nếu chạy chậm bị tóm lấy, đó là chuyện của chính các ngươi."
Tất cả mọi người nhất tề gật đầu, Ninh Diệu Nhan cũng không ngoại lệ.
Ngay lúc Ninh Dịch Đình đếm tới ba, Tuần Sở là người đầu tiên phóng thẳng vào hướng thông đạo!
Tốc độ hắn cực nhanh, giống như một tia chớp, trong nháy mắt không thấy bóng dáng!
Chỉ thấy Ninh Dịch Đình giơ tay, một tia hư ảnh phóng tới hiện trường cuộc chiến, mà Ninh Dịch Đình lại túm lấy Ninh Diệu Nhan lập tức phóng thẳng vào hướng Tuần Sở bọn họ!
Chỉ nghe được một tiếng bành!
Nơi mà Tô Lạc cùng Miện trưởng lão chiến đấu, Tô Lạc nghiêng người tránh đi, không bị trận đấu ảnh hưởng đến
Nhưng Miện trưởng lão thì thảm rồi...
Tất cả mọi người tận mắt thấy, mũi chân Tô Lạc vừa chạm, đá Miện trưởng lão vào chỗ phát nổ.
Mà chính cô lại mượn sức đánh lực trực tiếp bay ngược ra ngoài.
Đoàng đoàng đùng!
Vị Ninh gia trưởng lão đời trung này bị tiếng nổ đánh trúng, toàn thân đều bốc cháy, giống như một thứ ghê gớm chạy ra từ biển lửa.
Tiểu Khắc quay đầu nhìn thấy vị người sống này phóng về hướng Tô Lạc, muốn ôm Tô Lạc cùng nhau chết cháy
Nhận xét
Đăng nhận xét