Chương 11331 + 11332: Tinh Thần bốn sao
Tô Lạc nghi hoặc nhìn Tô Mộc Dương một cái.
Tính tình thiếu niên này luôn luôn tốt, chưa bao giờ vô duyên vô cớ tức giận, lần này là ai chọc hắn?
Tô Lạc dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Tô Mộc Dương.
Tô Mộc Dương rất tức giận nói những lời mình nghe được cho Tô Lạc: "Có người nói chúng ta cướp quặng của người khác, quặng Linh Tinh là người khác phát hiện trước, nhưng vì thực lực chúng ta mạnh, còn đá người khác đi, nói giống như thật đấy."
Tô Lạc: "Hả? Cướp quặng của ai?"
Tô Mộc Dương: "Cũng không nói cụ thể chúng ta cướp quặng ai, liền một mực lan truyền chúng ta ỷ lớn hiếp nhỏ, bây giờ đều đã khiến cho nhiều người tức giận."
Ánh mắt Tô Lạc liếc sang hướng Vương Thị một cái.
Nội tâm Vương Thị run lên một cái, nhưng vẫn giữ được bình tĩnh, lúc đi ngang qua mặt Tô Lạc còn rất nhiệt tình hiền lành chào hỏi, trong miệng hô Tô cô nương mạnh khỏe.
Tô Lạc tức giận nói với Tô Mộc Dương: "Ta đại khái biết là ai, mà thôi, tạm không để ý tới chuyện này, xem Chiến Bắc Dã trước."
Tô Lạc đi đến trước mặt Chiến Bắc Dã, mà Chiến Bắc Dã lúc này cuối cùng cũng tu luyện xong, mở to đôi mắt.
Hai con mắt như ngâm trong băng lạnh vậy, tỏa hơi lạnh toát.
"Không tồi." Tô Lạc khen một câu.
Tô Mộc Dương rất hiếu kì: "Tinh Thần ba sao rồi sao?"
Mà Chiến Bắc Dã lúc này đã hoàn toàn tỉnh giấc, nghe được câu nói của Tô Mộc Dương, tiếng cười thật đắc ý.
"Tinh Thần ba sao? Hahaha, lão tử ta hiện tại là Tinh Thần bốn sao hahahahaha!!!"
Chiến Bắc Dã nằm mơ cũng không ngờ chính mình lại khôi phục nhanh như vậy.
Hình như từ sau khi thể chất được Tô cô nương tu bổ, khi hắn tu luyện thì thuận lợi vô cùng, không còn cảm giác cản trở như trước kia nữa.
Tô Lạc liếc hắn một cái: "Ngươi là lão tử của ai?"
Chiến Bắc Dã: "Khụ khụ...Tiểu gia ta Tinh Thần Cảnh bốn sao rồi hahaha, tiểu Tô Tô, ta hiện tại chính là Tinh Thần Cảnh bốn sao!"
Chiến Bắc Dã xúc động đến nhảy nhót chung quanh Tô Lạc, quay qua quay lại, làm cho Tô Lạc phiền chết.
Tô Lạc cạn lời: "Bốn sao thì bốn sao, kích động bậy bạ gì?"
Chiến Bắc Dã: "Nhưng ta bốn sao đó! Chiến Bắc Dã ta hiện tại đã là Tinh Thần Cảnh bốn sao! Lúc trước những người đó chỉ nói ta đời này cũng chỉ có thể ở Tinh Thần ba, đời này còn không thể nào vào được Tinh Thần bốn, nhưng tiểu gia ta bâ giờ thăng cấp lên Tinh Thần bốn! Hừm hừm, tiểu gia hiện tại giận quá muốn chạy đến trước mặt đánh mặt bọn họ thật mạnh cho hả giận!
Tô Lạc: "Ai nói ngươi vào không được Tinh Thần ba sao?" Nói thật cũng có chút chuẩn nha, bởi vì theo như thể chất trước kia của Chiến Bắc Dã, đời này lên Tinh Thần bốn quả thật vô vọng.
Chiến Bắc Dã: "Những người đó ở đế đô đó, chờ lần này trở về, hehehe~"
Nói đến đây, Chiến Bắc Dã quay đầu ngóng nhìn Tô Lạc thật sâu, đôi mắt kia lấp lánh tia sáng.
"Tô cô nương,đại trượng phu đại ân không lời nào cảm tạ hết được, nhưng về sau có dặn dò điều gì, núi đao biển lửa, không nói lời nào! Chiến Bắc Dã ta đã từ nhà chạy ra đây, về sau cái mạng này đều giao cho ngươi!"
Chiến Bắc Dã hiện tại đã hoàn toàn ý thức được, vị cô nương này trước mắt hắn lợi hại biết bao!
Hắn là thiệt tình bái phục.
Ai ngờ Tô Lạc lại tức giận nói: "Ta cần tính mệnh của ngươi để làm chi? Hiện tại ngươi thăng cấp lên Tinh Thần bốn, ta cũng coi như tiêu trừ cảm giác áy náy, chúng ta bây giờ không nợ ai cái gì."
Tin Chiến Bắc Dã thăng cấp lên Tinh Thần bốn, như có cánh vậy lan truyền khắp cả cái tầng thứ năm này, tất cả mọi người đều ngây người!
Rất nhiều người đều nhao nhao chạy tới tìm Chiến Bắc Dã hỏi thăm.
Có phải hấp thu hơn vạn viên Linh Tinh, thì nhất định có thể thăng lên Tinh Thần bốn không.
Phải biết rằng Tinh Thần Cảnh bốn sao ở đế quốc đã là mạnh rồi, chỉ cần không chủ động trêu chọc thế lực to lớn, đời này sẽ có thể trải qua thật thư thái.
Bởi vì Tô Mộc Dương nhìn trông giống với bộ dạng rất thích nói chuyện, cho nên bọn họ đều chạy tới hỏi thăm Tô Mộc Dương.
Tô Mộc Dương tức giận nói: "Chiến Bắc Dã ngay từ đầu chính là Tinh Thần ba sao, sau lại bởi vì một số nguyên nhân hạ xuống Tinh Diệu bảy, hiện tại chẳng qua là khôi phục đến thực lực ban đầu, lại thăng thêm một sao thôi, làm gì thần kỳ như vậy?"
Nhưng mặc kệ Tô Mộc Dương giải thích như thế nào, những người này cũng không tin, bọn họ chỉ tin những gì mà bọn họ thấy.
"Linh Tinh mà Chiến Bắc Dã dùng, vẫn là chúng ta đào đó."
"Là cố gắng của chúng ta, mới khiến hắn thăng cấp cao như vậy, hắn nợ chúng ta, suốt chặng đường này nên bảo hộ chúng ta mới phải."
"Nếu không phải chúng ta cực khổ đào bới Linh Tinh, hắn sao có thể thăng cấp nhanh vậy? Dù sao ta cảm thấy được hoán đổi Linh Tinh lúc trước quá rẻ đi, không biết hiện tại hỏi Tô cô nương cần một ít nữa, có thể tìm lại bù không."
...
Bản tính tham lam tại đây triển lộ không ngớt.
Kim Hoa đại nương những người bình thường này, thật ra đều mừng thay Chiến Bắc Dã, cũng không từng nghĩ một ý nghĩ vượt quá mức, nhưng có một số người lòng tham không đáy, cứ cảm thấy được mình bị thiệt thòi.
Chiến Bắc Dã ngay từ đầu còn không biết đã xảy ra chuyện gì, cho đến khi hắn phát hiện ánh mắt rất nhiều người nhìn hắn lạ lẫm, tụ vào nhau nói lầm bầm, hắn thật cẩn thận đi lên nghe ngóng, chợt nghe thấy những lời bên trên.
Tiểu Tô Tô ức hiếp những tán tu đó? Cưỡng bức bọn họ đổi Linh Tinh giá rẻ?
Chiến Bắc Dã có nghe thế nào cũng không tin.
Thế là hắn đi tìm Tô Mộc Dương hỏi sao lại thế này.
Tô Mộc Dương vừa nghe thiếu chút nữa thì tức chết: "Bây giờ đều đã tiến triển đến mức chúng ta cưỡng bức lừa gạt? Những người này sao lại xấu như vậy?! Ta đời này cũng chưa gặp qua những người như vậy!"
Chiến Bắc Dã hỏi sao lại thế này, Tô Mộc Dương liền nói rõ đầu đuôi gốc ngọn chuyện lúc trước xảy ra, cuối cùng còn nói: "Chúng ta lúc trước bởi vì không muốn tranh với theo chân bọn họ, cho nên lấy đan dược đổi với bọn họ, bọn họ sao có thể như vậy?! Còn tìm bù?!"
Chiến Bắc Dã là tính tình gì?
Chiến tiểu gia hắn đều là người quen kiêu ngạo ở đế đô, có thể chiều được mấy tính nết thối của bọn họ sao?
Huống chi, mấy Linh Tinh này Tô cô nương đều là chuẩn bị cho hắn, kết quả cô còn bị những người này mắng, Chiến Bắc Dã cảm giác đặc biệt áy náy.
"Cô ấy ta thật tốt." Chiến Bắc Dã thật sự cảm động, "Cô ấy vì ta mà đi đến bước đường này, ta sao có thể để cô ấy chịu uất ức?"
Con tim Tô Mộc Dương khẽ run lên, tại sao hắn cứ cảm thấy lời này của Chiến Bắc Dã có có chỗ nào đó không đúng?
"Không phải, Tô... tỷ tỷ chúng ta, chỉ là trả nợ ngươi mà thôi, ngươi đừng nghĩ quá nhiều!"
Tô Mộc Dương hô to đuổi theo sau lưng Chiến Bắc Dã, nhưng Chiến Bắc Dã cũng đã xách theo đại đao của hắn bước nhanh đi trong đám người.
Mà giờ phút này, đoàn người Triệu Hùng cũng tụ lại cùng một chỗ, tạo thành một vòng tròn.
Xa xa trông lại, ít nhất cũng có hơn mười người, Vương Thị cũng ở trong đám người.
Bọn họ đang thương nghị làm sao lấy được lợi từ chỗ Tô Lạc về.
"Dù sao tỉ lệ hoán đổi lúc trước của chúng ta là thua lỗ, ta không phục!"
"Thì đó, Chiến Bắc Dã bọn họ thăng cấp nhanh như vậy, có thể thấy được độ tinh khiết của Linh Tinh này là rất cao, chất lượng tốt lắm, tỉ lệ hoán đổi này quả thật rất khi dễ người!"
"Ta không tin là, chúng ta nhiều người đi yêu cầu như vậy, cô ta thực sự còn có thể không cho chúng ta, còn muốn đánh chết chúng ta sao?"
"Cái gọi là pháp bất trách chúng*, chúng ta nhiều người, ta không tin là..."
Đúng lúc này, bành!
Tính tình thiếu niên này luôn luôn tốt, chưa bao giờ vô duyên vô cớ tức giận, lần này là ai chọc hắn?
Tô Lạc dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Tô Mộc Dương.
Tô Mộc Dương rất tức giận nói những lời mình nghe được cho Tô Lạc: "Có người nói chúng ta cướp quặng của người khác, quặng Linh Tinh là người khác phát hiện trước, nhưng vì thực lực chúng ta mạnh, còn đá người khác đi, nói giống như thật đấy."
Tô Lạc: "Hả? Cướp quặng của ai?"
Tô Mộc Dương: "Cũng không nói cụ thể chúng ta cướp quặng ai, liền một mực lan truyền chúng ta ỷ lớn hiếp nhỏ, bây giờ đều đã khiến cho nhiều người tức giận."
Ánh mắt Tô Lạc liếc sang hướng Vương Thị một cái.
Nội tâm Vương Thị run lên một cái, nhưng vẫn giữ được bình tĩnh, lúc đi ngang qua mặt Tô Lạc còn rất nhiệt tình hiền lành chào hỏi, trong miệng hô Tô cô nương mạnh khỏe.
Tô Lạc tức giận nói với Tô Mộc Dương: "Ta đại khái biết là ai, mà thôi, tạm không để ý tới chuyện này, xem Chiến Bắc Dã trước."
Tô Lạc đi đến trước mặt Chiến Bắc Dã, mà Chiến Bắc Dã lúc này cuối cùng cũng tu luyện xong, mở to đôi mắt.
Hai con mắt như ngâm trong băng lạnh vậy, tỏa hơi lạnh toát.
"Không tồi." Tô Lạc khen một câu.
Tô Mộc Dương rất hiếu kì: "Tinh Thần ba sao rồi sao?"
Mà Chiến Bắc Dã lúc này đã hoàn toàn tỉnh giấc, nghe được câu nói của Tô Mộc Dương, tiếng cười thật đắc ý.
"Tinh Thần ba sao? Hahaha, lão tử ta hiện tại là Tinh Thần bốn sao hahahahaha!!!"
Chiến Bắc Dã nằm mơ cũng không ngờ chính mình lại khôi phục nhanh như vậy.
Hình như từ sau khi thể chất được Tô cô nương tu bổ, khi hắn tu luyện thì thuận lợi vô cùng, không còn cảm giác cản trở như trước kia nữa.
Tô Lạc liếc hắn một cái: "Ngươi là lão tử của ai?"
Chiến Bắc Dã: "Khụ khụ...Tiểu gia ta Tinh Thần Cảnh bốn sao rồi hahaha, tiểu Tô Tô, ta hiện tại chính là Tinh Thần Cảnh bốn sao!"
Chiến Bắc Dã xúc động đến nhảy nhót chung quanh Tô Lạc, quay qua quay lại, làm cho Tô Lạc phiền chết.
Tô Lạc cạn lời: "Bốn sao thì bốn sao, kích động bậy bạ gì?"
Chiến Bắc Dã: "Nhưng ta bốn sao đó! Chiến Bắc Dã ta hiện tại đã là Tinh Thần Cảnh bốn sao! Lúc trước những người đó chỉ nói ta đời này cũng chỉ có thể ở Tinh Thần ba, đời này còn không thể nào vào được Tinh Thần bốn, nhưng tiểu gia ta bâ giờ thăng cấp lên Tinh Thần bốn! Hừm hừm, tiểu gia hiện tại giận quá muốn chạy đến trước mặt đánh mặt bọn họ thật mạnh cho hả giận!
Tô Lạc: "Ai nói ngươi vào không được Tinh Thần ba sao?" Nói thật cũng có chút chuẩn nha, bởi vì theo như thể chất trước kia của Chiến Bắc Dã, đời này lên Tinh Thần bốn quả thật vô vọng.
Chiến Bắc Dã: "Những người đó ở đế đô đó, chờ lần này trở về, hehehe~"
Nói đến đây, Chiến Bắc Dã quay đầu ngóng nhìn Tô Lạc thật sâu, đôi mắt kia lấp lánh tia sáng.
"Tô cô nương,đại trượng phu đại ân không lời nào cảm tạ hết được, nhưng về sau có dặn dò điều gì, núi đao biển lửa, không nói lời nào! Chiến Bắc Dã ta đã từ nhà chạy ra đây, về sau cái mạng này đều giao cho ngươi!"
Chiến Bắc Dã hiện tại đã hoàn toàn ý thức được, vị cô nương này trước mắt hắn lợi hại biết bao!
Hắn là thiệt tình bái phục.
Ai ngờ Tô Lạc lại tức giận nói: "Ta cần tính mệnh của ngươi để làm chi? Hiện tại ngươi thăng cấp lên Tinh Thần bốn, ta cũng coi như tiêu trừ cảm giác áy náy, chúng ta bây giờ không nợ ai cái gì."
Tin Chiến Bắc Dã thăng cấp lên Tinh Thần bốn, như có cánh vậy lan truyền khắp cả cái tầng thứ năm này, tất cả mọi người đều ngây người!
Rất nhiều người đều nhao nhao chạy tới tìm Chiến Bắc Dã hỏi thăm.
Có phải hấp thu hơn vạn viên Linh Tinh, thì nhất định có thể thăng lên Tinh Thần bốn không.
Phải biết rằng Tinh Thần Cảnh bốn sao ở đế quốc đã là mạnh rồi, chỉ cần không chủ động trêu chọc thế lực to lớn, đời này sẽ có thể trải qua thật thư thái.
Bởi vì Tô Mộc Dương nhìn trông giống với bộ dạng rất thích nói chuyện, cho nên bọn họ đều chạy tới hỏi thăm Tô Mộc Dương.
Tô Mộc Dương tức giận nói: "Chiến Bắc Dã ngay từ đầu chính là Tinh Thần ba sao, sau lại bởi vì một số nguyên nhân hạ xuống Tinh Diệu bảy, hiện tại chẳng qua là khôi phục đến thực lực ban đầu, lại thăng thêm một sao thôi, làm gì thần kỳ như vậy?"
Nhưng mặc kệ Tô Mộc Dương giải thích như thế nào, những người này cũng không tin, bọn họ chỉ tin những gì mà bọn họ thấy.
"Linh Tinh mà Chiến Bắc Dã dùng, vẫn là chúng ta đào đó."
"Là cố gắng của chúng ta, mới khiến hắn thăng cấp cao như vậy, hắn nợ chúng ta, suốt chặng đường này nên bảo hộ chúng ta mới phải."
"Nếu không phải chúng ta cực khổ đào bới Linh Tinh, hắn sao có thể thăng cấp nhanh vậy? Dù sao ta cảm thấy được hoán đổi Linh Tinh lúc trước quá rẻ đi, không biết hiện tại hỏi Tô cô nương cần một ít nữa, có thể tìm lại bù không."
...
Bản tính tham lam tại đây triển lộ không ngớt.
Kim Hoa đại nương những người bình thường này, thật ra đều mừng thay Chiến Bắc Dã, cũng không từng nghĩ một ý nghĩ vượt quá mức, nhưng có một số người lòng tham không đáy, cứ cảm thấy được mình bị thiệt thòi.
Chiến Bắc Dã ngay từ đầu còn không biết đã xảy ra chuyện gì, cho đến khi hắn phát hiện ánh mắt rất nhiều người nhìn hắn lạ lẫm, tụ vào nhau nói lầm bầm, hắn thật cẩn thận đi lên nghe ngóng, chợt nghe thấy những lời bên trên.
Tiểu Tô Tô ức hiếp những tán tu đó? Cưỡng bức bọn họ đổi Linh Tinh giá rẻ?
Chiến Bắc Dã có nghe thế nào cũng không tin.
Thế là hắn đi tìm Tô Mộc Dương hỏi sao lại thế này.
Tô Mộc Dương vừa nghe thiếu chút nữa thì tức chết: "Bây giờ đều đã tiến triển đến mức chúng ta cưỡng bức lừa gạt? Những người này sao lại xấu như vậy?! Ta đời này cũng chưa gặp qua những người như vậy!"
Chiến Bắc Dã hỏi sao lại thế này, Tô Mộc Dương liền nói rõ đầu đuôi gốc ngọn chuyện lúc trước xảy ra, cuối cùng còn nói: "Chúng ta lúc trước bởi vì không muốn tranh với theo chân bọn họ, cho nên lấy đan dược đổi với bọn họ, bọn họ sao có thể như vậy?! Còn tìm bù?!"
Chiến Bắc Dã là tính tình gì?
Chiến tiểu gia hắn đều là người quen kiêu ngạo ở đế đô, có thể chiều được mấy tính nết thối của bọn họ sao?
Huống chi, mấy Linh Tinh này Tô cô nương đều là chuẩn bị cho hắn, kết quả cô còn bị những người này mắng, Chiến Bắc Dã cảm giác đặc biệt áy náy.
"Cô ấy ta thật tốt." Chiến Bắc Dã thật sự cảm động, "Cô ấy vì ta mà đi đến bước đường này, ta sao có thể để cô ấy chịu uất ức?"
Con tim Tô Mộc Dương khẽ run lên, tại sao hắn cứ cảm thấy lời này của Chiến Bắc Dã có có chỗ nào đó không đúng?
"Không phải, Tô... tỷ tỷ chúng ta, chỉ là trả nợ ngươi mà thôi, ngươi đừng nghĩ quá nhiều!"
Tô Mộc Dương hô to đuổi theo sau lưng Chiến Bắc Dã, nhưng Chiến Bắc Dã cũng đã xách theo đại đao của hắn bước nhanh đi trong đám người.
Mà giờ phút này, đoàn người Triệu Hùng cũng tụ lại cùng một chỗ, tạo thành một vòng tròn.
Xa xa trông lại, ít nhất cũng có hơn mười người, Vương Thị cũng ở trong đám người.
Bọn họ đang thương nghị làm sao lấy được lợi từ chỗ Tô Lạc về.
"Dù sao tỉ lệ hoán đổi lúc trước của chúng ta là thua lỗ, ta không phục!"
"Thì đó, Chiến Bắc Dã bọn họ thăng cấp nhanh như vậy, có thể thấy được độ tinh khiết của Linh Tinh này là rất cao, chất lượng tốt lắm, tỉ lệ hoán đổi này quả thật rất khi dễ người!"
"Ta không tin là, chúng ta nhiều người đi yêu cầu như vậy, cô ta thực sự còn có thể không cho chúng ta, còn muốn đánh chết chúng ta sao?"
"Cái gọi là pháp bất trách chúng*, chúng ta nhiều người, ta không tin là..."
Đúng lúc này, bành!
(*nghĩa là pháp luật không thể được thực thi khi tất cả mọi người cùng là một tội phạm. Cụ thể hơn là chỉ một hành động xác định nào đó có tính chất quần thể hoặc phổ biến rộng rãi, cho dù hành động đó có chứa nhân tố không hợp lý hợp pháp, thì pháp luật đối với hành động đó cũng khó trừng trị.)
Nhận xét
Đăng nhận xét