Chương 11303: Cuộc chiến giữa Nam Cung Lưu Vân và Đế Thiếu (1)
"Từ đó về sau, ta đã được mở mang tầm mắt, cảnh giới trong tâm cũng so với lúc trước thì được mở mang nhiều lắm, có thể nói trận chiến ấy, khiến người ta được lợi nhiều lắm!"
Trận chiến cùng Đế Thiếu ấy..."Vị thiếu niên tuyệt thế kia dáng vẻ thế nào? Có phải dáng vẻ thế này không?"
Tô Lạc lấy ra một khung hình nhỏ từ trong kết quả kí ức của thủy tinh cầu, trên đó, chính là Nam Cung Lưu Vân.
"Là! Là hắn! Ừ, thật sự là hắn!"
Chiến Bắc Dã kích động, hắn nắm lấy Tô Lạc: "Tiểu tiên nữ, ngươi biết hắn sao? Ngươi có biết hắn ở nơi nào không? Ta quả thực rất sùng bái hắn, ngươi dẫn ta quen biết hắn được không huhuhu~"
Tô Lạc hít một hơi thật sâu!
Cô đương nhiên biết Nam Cung Lưu Vân ở nơi nào.
Nam Cung Lưu Vân hiện tại đang ở trong không gian của cô, nhưng là với trạng thái linh hồn.
"Lúc trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cuộc chiến của bọn họ cuối cùng thế nào? Trận chiến này trừ ngươi và ông nội ngươi ra, còn ai biết không?" Tô Lạc nhìn chằm chằm Chiến Bắc Dã.
Tô Lạc thật không ngờ rằng, vị thiếu niên gặp trên đường này, lại nhìn lén trận đại chiến năm xưa của Nam Cung Lưu Vân và Đế Thiếu.
Nói đến đây, Chiến Bắc Dã liền có một đống lời nói trong lòng muốn buông ra, nhưng ngay lúc này, phía trước vọng lại một tiếng kêu kinh hãi!
"Mở rồi mở rồi! Cửa đồng ở tầng dưới chót đã mở!"
Những kẻ tu luyện không thể đi lên cửa giữa đều ở lại trong thung lũng, số người cũng chừng mấy trăm, mà số người leo lên đến cửa giữa vẫn là số ít.
Lúc này cửa vừa mở ra, tất cả mọi người chạy vọt vào trong như thủy triều vậy!
Trong đầu Chiến Bắc Dã làm gì còn trận đại chiến giữa Đế Thiếu và Nam Cung Lưu Vân? Giờ phút này hắn một lòng một dạ đều đặt lên kho báu này!
"Đi mau đi mau, chúng ta mau qua đó, bằng không sẽ không kịp!"
Chiến Bắc Dã vừa nói vừa xông ra ngoài.
Mà đúng lúc này, Tô Lạc chặn trước mặt hắn, cặp mắt bất động, chỉ nhìn chằm chằm hắn.
Chiến Bắc Dã bị Tô Lạc làm hoảng sợ: "Ngươi không cần kho báu à?"
Tô Lạc chỉ nhìn chằm chằm hắn: "Trận chiến năm ấy rốt cuộc là sao?"
Chiến Bắc Dã nóng nảy: "Đầu óc ngươi làm sao vậy? Bây giờ đã là lúc nào, còn nói ba cái chuyện linh tinh làm chi? Bây giờ thứ quan trọng nhất của chúng ta là kho báu kho báu kho báu a."
Ánh mắt Tô Lạc lạnh như băng, giọng nói bình tĩnh: "Với ta mà nói, không có gì... Quan trọng hơn trận chiến ấy."
Chiến Bắc Dã: "... Ông nội của ta ép ta thề độc, trận chiến ấy tuyệt đối không được nói ra."
Tô Lạc: "Nhưng ngươi đã nói rồi."
Chiến Bắc Dã nóng nảy: "Ta đâu có nói nội dung cụ thể đâu."
Tô Lạc: "Ngươi chỉ cần nói cho ta biết, tại sao Đế Thiếu lại thắng, là ai phạm luật ra tay giúp hắn?"
Chiến Bắc Dã dùng ánh mắt như gặp ma gắt gao nhìn chằm chằm Tô Lạc.
"Ngươi làm sao biết?!!!"
Chuyện này cực kì bí mật!
Kết quả của cuộc chiến, chỉ có vài người ít ỏi biết, tại sao cô gái thần bí này lại biết?
Trong ánh mắt của Chiến Bắc Dã, Tô Lạc lúc nà cực kỳ thần bí!
Đôi mắt Tô Lạc nguy hiểm nheo lại một nửa.
Chiến Bắc Dã biết Tô Lạc thật sự tức giận, vội nói: "Được rồi được rồi, ta nói cho ngươi là được, lúc trước quả thật có người phạm luật ra tay, người này là... Hiên Viên đế."
Tô Lạc nhíu mày, lầm bầm lầu bầu: "Nam Cung Lưu Vân đánh không lại Hiên Viên đế sao?"
Chiến Bắc Dã: "!!!"
"Ngươi xem bệ hạ của chúng ta là cái gì? Ngươi lại cho rằng có người có thể đánh lại hắn sao? Chẳng lẽ ngươi không biết, năm đó là Hiên Viên chúng ta, một nhát kiếm giết Nghịch Thiên đại đế sao?! Ngươi ngươi ngươi... Ngươi chắc sẽ không cho rằng bệ hạ chúng ta là tên yếu đuối sao?"
Chiến Bắc Dã: "...Nhưng ông nội đã nói, nếu cho vị thiếu niên tuyệt thế kia đủ thời gian tu luyện..."

Nhận xét
Đăng nhận xét