Chương 11281: Có đáng đắc tội Ninh gia bọn ta
"Soạt" một tiếng, bóng hình nhanh chóng biến mất trước mắt!
Tô Lạc rơi mạnh xuống đất.
Tô Mộc Dương vội xông qua đây: "Người không sao chứ?"
Tô Lạc trông giống ngã rất nặng, chỉ là vết thương ngoài da, không hề nghiêm trọng.
Bị thương nặng là phần cổ, xém chút là bọ Mông Hống bóp gãy.
Tô Lạc xoa xoa cổ, thở mạnh một cái: "Cũng may cuối cùng không sao..."
Con Mông Hống này quá kinh khủng, thực lực mạnh quá hóa hồ đồ, chỉ bằng ba người họ thì căn bản đối phó không lại.
"Là đá Phá Hồn!" Cây cải nhỏ kinh ngạc nói: "Đá Phá Hồn rất lợi hại, dọa Mông Hống chạy mất tiêu rồi! Nếu không thì, chúng ta sẽ nguy hiểm đó."
Tô Lạc gật đầu: "Cũng may cuối cùng chỉ hoảng hốt thôi."
Cô nắm chặt đá Phá Hồn trong tay, phụ thân đại nhân để đá Phá Hồn cho cô quả thực rất quan trọng.
Lúc này bên ngoài đã thành một cuộc chiến.
Cũng may có kết giới trận pháp ở đây, nên trân chiến chỉ gói gọn trong phòng Tô Lạc.
Mông Hống "vèo" một cái bay ra, nhiều người đều nhìn thấy.
Trong lòng mọi người hơi kinh hãi, chắc không phải Tô cô nuongu mấy người họ...bị Mông Hống nuốt chửng hết rồi nhỉ?
Đúng lúc mọi người nghĩ như vậy, đoàn người Tô Lạc xuất hiện trước mặt mọi người.
"Các ngươi?"
Ninh Diệu Nhan nhìn thấy Tô Lạc còn nguyên vẹn, mắt gần như mở to hết mức: "Sao ngươi vẫn còn sống?!"
Tô Lạc cau mày: "Ta không còn sống, chẳng lẽ chết sao?"
Ninh Diệu Nhan: "...Nhưng mà, nhưng mà Mông Hống không phải nhắm trúng ngươi sao? Ngươi làm sao sống sót vậy?!"
Tô Lạc: "Ngươi không phải cũng bị Mông Hống cắn sao? Sao bây giờ vẫn còn sống?"
Ninh Diệu Nhan: "Nhưng mà, nhưng mà ta là người Ninh gia, ta có thuốc."
Tô Lạc cười lạnh: "Ta không phải người Ninh gia, chẳng lẽ ta không có thuốc? Sao nào, thuốc này ghi tên Ninh gia các người sao?"
Ninh Diệu Nhan: "Không phải, ý ta là..."
Ninh Diệu Nhan sắp bị Tô Lạc làm choáng váng, xét về phản ứng nhanh nhạy và miệng lưỡi khôn khéo, ả căn bản chẳng phải đối thủ của Tô Lạc!
Ninh Dịch Đình: "Ý của xá muội là..."
Tô Lạc trừng hắn một cái: "Ta mặc kệ ý các ngươi là gì, nhiều lời vậy, ai muốn nghe đâu?"
Ninh Dịch Đình: "! ! !"
Đường đường Ninh gia công tử, lúc nào cũng được người khác kinh nể, được nhiều người đối đãi nhiệt tình, đâu giống bây giờ bị người ta nói lời lạnh nhạt chống đối? Nhất thời thì hắn thật sự tức giận.
Tô Lạc như cười mà không cười liếc hắn một cái: "Sao thế? Như vậy mà đã tức giận rồi? Hàm dưỡng của Ninh gia công tử xem ra không được."
Nói xong, Tô Lạc vung tay, tất cả những vết tích trong phòng đều bọ cô thiêu rụi sạch sẽ bằng một bó đuốc.
Sắc mặt Ninh Dịch Đình trở nên vô cùng khó coi!
Hắn thấy vị Tô cô nương này rõ ràng sắp bị bóp chết, nhưng cuối cùng Mông Hống lại bỏ chạy...
Người khác không nhìn thấy, nhưng vì Ninh Dịch Đình luôn đứng ở ngay phía trước, ánh mắt luôn nhìn chằm chằm, cho nên hắn biết!
Hắn vốn dĩ định sau khi Tô Lạc rời khỏi, hắn sẽ để trưởng lão đi vào, nhìn kỹ bên trong rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng mà --
Đối phương lại thiêu rụi hết tất cả vết tích bằng một bó đuốc.
Cô ta còn liếc nhìn mình cười nữa.
Cái ngụ ý trong nụ cười đó như nhìn thấu suy nghĩ của mình, luôn đề phòng mình.
"Ngươi rốt cuộc là ai?" Ninh Dịch Đình liếc Tô Lạc, "Ngươi với Mông Hống rốt cuộc có quan hệ gì?!"
Tô Lạc liếc Ninh Dịch Đình một cái nhạt nhẽo.
Ninh Dịch Đình: "Ngươi chắc không phải câu kết với Mông Hống, cố ý diễn màn kịch này nhỉ?"
Tô Lạc: "Não ngươi có hố à? Hay ngươi cảm thấy não ta có hố? Ta ăn no không gì làm cố tình với Mông Hống diễn kịch cho ngươi xem? Ngươi thì là cái thứ gì?"
Ninh Dịch Đình: "! ! !"
Ninh gia công tử đi đâu cũng được các cô gái túm tụm lại, đại khái là lần đầu nhận thua trước mặt Tô Lạc, nhất thời sắc mặt đỏ ửng.
Tô Lạc: "Nếu như ta thật sự câu kết với Mông Hống, người đầu tiên ta giết chính là ngươi."
Ninh Dịch Đình: "..."
Mọi người đều dùng ánh mắt xót thương nhìn Ninh Dịch Đình.
Vốn dĩ địa vị Ninh gia công tử trong mắt họ cực cao, thế gia nguy Ninh gia vậy địa vị trong mắt của họ càng phải nói là cao chót vót, nhưng Ninh Dịch Đình năm lần bảy lượt bị Tô cô nương này trù dập thẳng mặt một cách vô tình, về cảm giác kinh nể mà mọi người đó giờ đối với Ninh gia nhạt đi nhiều.
Cộng thêm việc Ninh Dịch Đình làm với Hồng cô nương, cách nhìn của mọi người về hắn lại càng tệ hơn.
Nên Kim Hoa đại nương không kìm được, lên tiếng: "Ninh công tử, vị Tô cô nương này không phải dễ ăn hiếp như Hồng cô nương, ngươi cũng đừng ăn hiếp người ta nữa."
Những người khác đều lần lượt gật đầu, lần lượt dùng ánh mắt tắc trách nhìn Ninh Dịch Đình.
Ninh Dịch Đình: "..."
Một đêm cạn lời.
Đây đã là một buổi sớm thứ ba mà Tô Lạc tỉnh dậy ở Thất Lạc Thành.
Ngày này, mỗi người đều dậy rất sớm, sáng sớm ngồi ở đại sảnh củng bữa, bởi vì ngày khai mộ vua trong truyền thuyết , chính là hôm nay.
Mộ vua, bia mộ của Nghịch Thiên đại đế.
Tô Lạc lại chau mày, rõ là người cha nuôi của của nhà cô chưa chết, làm gì có mộ vua?
Nhưng mà các cao thủ từ các phương tụ tập tại Thất Lạc Thành, nói không chừng thật sự có chuyện gì đó sẽ xảy ra.
Kim Hoa đại nương sớm đã nhìn ra Tô Lạc lợi hại, thế là sớm sớm đến gần cô: "Tô cô nương, cùng đi chứ?"
Tô Lạc lần này đến Thất Lạc Thành, cũng không biết sẽ gặp chuyện khai mộ vua lớn như vậy, nên cũng không có chuẩn bị khác, kể cả mộ vua ở đâu cũng không biết.
"Bọn ta biết, bọn ta có bản đồ." Kim Hoa đại nương rút tấm bản đồ ra từ trong người, lắc qua lắc lại trước mặt Tô Lạc.
Tô Lạc nhìn ra thực lực của Kim Hoa đại nương và chồng bà.
Con người Kim Hoa đại nương cởi mở hướng ngoại, thực lực của bà đi vào Tinh Thần Cảnh, trên đại lục này đã là tốt lắm rồi.
Nhưng chồng bà, luôn trầm tính ít nói, thực lực thâm sâu khó đoán, kể cả Tiểu Khắc cũng nhìn không ra sự cạn sâu của đối phương.
Tô Lạc nhìn Kim Hoa đại nương và chồng bà, cười nhạt nhòa: "Được a."
Mà đúng vào lúc này --
"Kim Hoa đại nương, nếu như bà dám dẫn ả cùng đi, bà chính là kẻ thù của Ninh gia bọn ta!"
Ninh Diệu Nhan đứng trên cầu thang bằng gỗ, từ trên nhìn xuống, hất hàm sai khiến, sự vênh váo bung hăng đầy mặt.
Đầu mày Kim Hoa đại nương lập tức cau lại, sắc mặt bỗng dưng trở nên khó coi.
Xét thực lực, Ninh Diệu Nhan vẫn đánh khôngblại Kim Hoa đại nương, nhưng xét thân phận...thân phận Ninh gia, quả thực rất dọa người.
Mà lúc này, Ninh Diệu Nhan đã đứng trước người Kim Hoa đại nương.
"Cho nên, bà nên nghĩ kĩ đi, vì một người khongy biết là ai như vậy, có đáng đắc tội Ninh gia bọn ta!"
Ninh Diệu Nhan không phải đến một mình, bên cạnh ả còn có Ninh Dịch Đình và 4 vị Ninh gia trưởng lão.
Ngoài ra là Tuần Sở và 4 vị Tuần gia trưởng lão.
Dự Khang và 4 vị Dự gia trưởng lão.
Đám này, đều là cao thủ.
Nếu như không phải lo vụ khai mộ vua, phải ra tay đoạt bảo vật, hôm qua Tô Lạc dám nói chuyện với Ninh Dịch Đình như vậy, Ninh gia bên đây sẽ không chịu để yên cho Tô Lạc đâu.
Hôm qua Tô Lạc cũng nghĩ đến điều này, nên cố ý oán hận Ninh Dịch Đình.
Lúc này, đám người Ninh Diệu Nhan cứ liếc nhìn Kim Hoa đại nương, chờ đợi lựa chọn của bà.

Nhận xét
Đăng nhận xét