Chương 11293: Cứu người (1)

Những người phía sau này chỉ cảm thấy nước mắt lưng tròng!
"Tô cô nương! Đợi bọn ta với!"
"Tô cô nương! Cứu bọn ta với!"
"Tô cô nương! Chèo chậm tí đi!"
...
Tô Lạc quay lại nhìn, phát hiện những cái đầu trong sông mực, đang liều mạng đạp nước bơi đến thuyền của cô.
Tô Mộc Dương nhìn Tô Lạc: "Bọn họ đang kêu cứu kìa."
Bởi vì đều là người của Khách trạm Quỳ Dương, cho nên Tô Lạc vẫn có chút quen mặt.
Chiến Bắc Dã liền hỏi: "Thuyền này của chúng ta thật ra dồn ép lại, cũng có thể ngồi được thêm vài người."
Thế là mọi người cùng nhau nhìn về phía Tô Lạc.
Trong vô tình, Tô Lạc đã trở thành hy vọng duy nhất của bọn họ.
"Cứu ta, Tô cô nương cứu ta..." Kim Hoa đại nương vẫy tay với Tô Lạc, "Chân phu quân ta bị cắn, Tô cô nương, ngươi không cần cứu ta, nhưng xin ngươi cứu hắn..."
Người anh dũng như Kim Hoa đại nương, bây giờ hốc mắt lại đỏ bừng.
Tô Lạc nhìn quanh bốn phía.
Nơi này cách bờ chỉ có bảy trăm mét, nhưng lực cản của sông mực này rất mạnh, muốn bơi tới bờ cực khó, cộng thêm sinh vật quỷ mị xuất quỷ nhập thần.
Tô Lạc nói với Tô Mộc Dương: "Dẫn hắn lên đi."
Tô Mộc Dương lại cắn răng nói: "Nhưng nơi này có nhiều người như vậy... Không lo ít chỉ lo chia không đều, nếu cũng không cứu thì thôi vậy, mà nếu cứu một người, sẽ bị bọn họ oán hận đó..."
Quả nhiên, Tô Mộc Dương nói đúng.
Ngay lúc Tô Mộc Dương túm lấy phu quân của Kim Hoa đại nương lên thuyền nhỏ, những người chung quanh đều bơi tới hướng bên này.
"Tô cô nương, cứu ta! Ta cũng bị cắn!"
"Tô cô nương, ngươi không cứu ta, ta thật sự sẽ chết."
"Tô cô nương... Ngươi không thể chỉ cứu một người, ngươi cũng cứu ta a!"
Một khi nhìn thấy hy vọng, bọn họ đã gửi gắm hy vọng trên người Tô Lạc.
Nhưng mà lúc bọn họ phát hiện Tô Lạc không muốn cứu người nữa, có một số người mà bắt đầu nhục mạ.
Ví dụ như mấy người Ninh gia.
Bọn họ thật là thật là nằm mơ cũng chưa nghĩ đến... Cảnh ngộ tương phản của nhân sinh lại to lớn như thế.
Một phút trước, bọn họ còn ở trên trên thuyền quan thoải mái to rộng bàn luận viễn vông, còn nhả nước bọt xem thường thuyền nhỏ phía trước, còn trên cao nhìn xuống cảm thấy đối phương chắc chắn sẽ chết, kết quả đối phương sống sờ sờ, ngược lại bọn họ thì thê thảm như thế...
Phần chân của Ninh Diệu Nhan bị thứ âm tà dưới sông mực cắn một cái!
Nếu không phải Ninh Dịch Đình phản ứng nhanh, lập tức kéo ả đi, chỉ sợ là cả người Ninh Diệu Nhan đều bị âm tà kéo vô trong nước mất!
Ninh Dịch Đình cảm giác được sự yếu ớt của cơ thể Ninh Diệu Nhan, hắn nhìn thấy Tô Lạc đang cứu Vương Đại Toàn, lập tức liền nói với Tô Lạc: "Tô cô nương, để muội muội ta cũng lên thuyền luôn nhé."
Tô Lạc chuyên tâm cứu trị Vương Đại Toàn, chỉ coi như chính mình không nghe thấy.
Ninh Dịch Đình vô cùng tức giận!
Hắn lại gọi với Tô Lạc: "Tô cô nương!"
Lần này là ngữ khí mệnh lệnh.
Tô Lạc không kiên nhẫn trừng hắn một cái: "Câm miệng!"
Ninh Dịch Đình: "..."
Hắn nằm mơ cũng không nghĩ đến, mình đường đường là thiếu gia Ninh gia... Thế nhưng bị một nữ nhân răn dạy như thế...
Ninh Diệu Nhan trừng mắt liếc Tô Lạc một cái, cứng mồm như cũ: "Ngươi nghĩ rằng... Ngươi là ai... Răn dạy ca ta... Ngươi không muốn sống chăng? Ta diệt cả nhà ngươi!"
Ninh Dịch Đình chỉ cảm thấy cực kỳ đau đầu, hắn trừng mắt nhìn Ninh Diệu Nhan: "Câm miệng!"
Ninh Diệu Nhan vô cùng uất ức: "Ca... Ả đối xử với ca vậy, ca còn nói giúp cho ả sao?"
Ninh Dịch Đình: "Chỉ cần muội còn sống, ca chịu chút uất ức chẳng sao cả."
Kim Hoa đại nương vẫn cách thuyền gần nhất, cho nên cách huynh muội Ninh gia cũng rất gần.
Sau khi bà thấy Tô Lạc nghe được cuộc đối thoại của huynh muội Ninh gia, tay run lên.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11427: Ngươi chính là Tô Lạc 3

Chương 11437: Tổ chức thiên sát

Chương 11288: Khiếp sợ (2)