Chương 11296: Bao thuốc (2)
Lòng người... Quả nhiên là một thứ cực kì phức tạp.
Sau khi cô đã cho bọn họ hy vọng, bọn họ liền đem tất cả đều hy vọng gửi gắm trên người cô.
Mấy chục mét ngắn ngủn, bọn họ không tự đi cướp gói thuốc về, hiện tại chỉ trông cậy vào cô có thể ra tay...
Gói thuốc đối với những người này mà nói liên quan đến tánh mạng, nhưng với đẳng cấp dược sư cấp bán thần như Tô Lạc mà nói cũng không phải việc khó, nhưng...Sao cô phải ra tay chứ? Này rõ ràng là cuộc chiến của là bọn họ mà.
Tô Lạc chìa tay: "Không có gói khác đâu, chỉ có một gói kia thôi."
Muốn sống, thì tự đi chiến đấu, cô chỉ phụ trách gói thuốc lúc ban đầu thôi.
Bởi vì cô không phải thánh nhân, sẽ không lấy việc cứu người làm nhiệm vụ của mình.
Thế giới này đã cho Tô Lạc vô số bài học, làm người tốt sẽ không có kết cục tốt, việc đầu tiên mỗi người cần phải làm là bảo toàn tánh mạng chính mình, dưới điều kiện tiên quyết không tổn thương chính mình nếu có dư sức, mới cứu người khác.
Hiện tại những người này rõ ràng có sức dư để làm, Tô Lạc dựa vào cái gì phải làm người tốt nhỉ? Như vậy chỉ là nhân nhượng với bọn họ thôi.
Huống chi... Những người này, đều là kẻ thù cướp báu vật của cô, làm suy yếu thực lực của họ, mới là chuyện trước mặt nên làm của cô.
Quả nhiên, khi Tô Lạc nói chỉ có một gói thuốc, những người này liền nhao nhao phóng về hướng Ninh Dịch Đình.
Một đám người họ Ninh với những người này ở trong nước tạo thành một cuộc chiến!
Con thuyền của Tô Lạc chạy một vòng chung quanh, cố ý thả một chút thuốc bột xuống, cho nên không có âm tà đến quấy phá, chỉ bằng chính thực lực của hai bên.
Bọn họ dường như mỗi người đều bị thương.
Nhưng bởi vì đây là sông mực, cho nên mặc dù đổ máu cũng không nhìn thấy màu máu.
Cuối cùng mọi người cũng đoạt được gói thuốc từ tay đám người Ninh gia.
Kim Hoa đại nương đem gói thuốc treo lại lên chiếc thuyền nhỏ của Tô Lạc, mọi người tiếp tục tiến về trước.
Đám người Ninh gia...
Vốn dĩ đoàn người Ninh Dịch Đình diễu võ giương oai, giờ phút này lại giống con gà trống bị thua trận, vô cùng uể oải, nhưng lại bởi vì sợ chết... Cho nên đoàn người đành lẳng lặng đi theo sau lưng mọi người.
Đã thua rồi, bọn họ còn muốn bị mọi người khinh bỉ.
Người Ninh gia đã ra nông nỗi như thế, cũng là hiếm thấy.
Tô Lạc là người thứ nhất tới bờ.
Sau khi lên bờ, Chiến Bắc Dã liền thu hồi chiếc thuyền ngay, lúc đi về còn phải dùng đến.
"Đi thôi."
Chiến Bắc Dã lấy bản đồ ra xem, sau khi xác định xong đường đi, lập tức đưa Tô Lạc rời đi.
Mà lúc này, tướng công của Kim Hoa đại nương, cũng chính là Vương Đại Toàn, ông đã tỉnh giấc, tuy nhìn có vẻ yếu ớt, nhưng Kim Hoa đại nương kiểm tra qua cơ thể ông, cũng không còn gì đáng lo.
Kim Hoa đại nương đỡ Vương Đại Toàn đi đến trước mặt Tô Lạc cảm tạ cô.
Tô Lạc xua tay: "Núi Bắc Hoang này, mới chính là sự bắt đầu của nguy hiểm, các người tự chú ý an toàn, còn nữa... ở cái nơi này, cố gắng đừng tin tưởng người khác."
Kim Hoa đại nương gật đầu, bà cũng là người từng trải, đạo lý này đều hiểu cả.
Nhìn thấy Tô Lạc phải đi, Kim Hoa đại nương do dự một chút, cuối cùng vẫn là khẽ cắn môi, lấy trong người ra một cái túi gấm đưa cho Tô Lạc: "Nếu ngươi gặp nguy hiểm, hãy mở túi gấm này ra, có lẽ sẽ giúp được ngươi."
Tô Lạc nghi hoặc nhìn bà: "Đây là đồ gì thế?"
Kim Hoa đại nương: "Bùa hộ mệnh, tóm lại đây là cảm tạ ơn cứu mạng của ngươi. Đúng rồi, nếu không gặp nguy hiểm...thì không cần mở ra, còn nữa, thứ này chỉ có tác dụng với núi Bắc Hoang."
Tô Lạc gật đầu, cất túi gấm vào trong người.
"Tô cô nương, cứu mạng a..."
Nhìn thấy Tô Lạc phải đi, trong đám người có người khóc to lên tiếng.
Lại là người bị âm tà cắn qua.
Sau khi cô đã cho bọn họ hy vọng, bọn họ liền đem tất cả đều hy vọng gửi gắm trên người cô.
Mấy chục mét ngắn ngủn, bọn họ không tự đi cướp gói thuốc về, hiện tại chỉ trông cậy vào cô có thể ra tay...
Gói thuốc đối với những người này mà nói liên quan đến tánh mạng, nhưng với đẳng cấp dược sư cấp bán thần như Tô Lạc mà nói cũng không phải việc khó, nhưng...Sao cô phải ra tay chứ? Này rõ ràng là cuộc chiến của là bọn họ mà.
Tô Lạc chìa tay: "Không có gói khác đâu, chỉ có một gói kia thôi."
Muốn sống, thì tự đi chiến đấu, cô chỉ phụ trách gói thuốc lúc ban đầu thôi.
Bởi vì cô không phải thánh nhân, sẽ không lấy việc cứu người làm nhiệm vụ của mình.
Thế giới này đã cho Tô Lạc vô số bài học, làm người tốt sẽ không có kết cục tốt, việc đầu tiên mỗi người cần phải làm là bảo toàn tánh mạng chính mình, dưới điều kiện tiên quyết không tổn thương chính mình nếu có dư sức, mới cứu người khác.
Hiện tại những người này rõ ràng có sức dư để làm, Tô Lạc dựa vào cái gì phải làm người tốt nhỉ? Như vậy chỉ là nhân nhượng với bọn họ thôi.
Huống chi... Những người này, đều là kẻ thù cướp báu vật của cô, làm suy yếu thực lực của họ, mới là chuyện trước mặt nên làm của cô.
Quả nhiên, khi Tô Lạc nói chỉ có một gói thuốc, những người này liền nhao nhao phóng về hướng Ninh Dịch Đình.
Một đám người họ Ninh với những người này ở trong nước tạo thành một cuộc chiến!
Con thuyền của Tô Lạc chạy một vòng chung quanh, cố ý thả một chút thuốc bột xuống, cho nên không có âm tà đến quấy phá, chỉ bằng chính thực lực của hai bên.
Bọn họ dường như mỗi người đều bị thương.
Nhưng bởi vì đây là sông mực, cho nên mặc dù đổ máu cũng không nhìn thấy màu máu.
Cuối cùng mọi người cũng đoạt được gói thuốc từ tay đám người Ninh gia.
Kim Hoa đại nương đem gói thuốc treo lại lên chiếc thuyền nhỏ của Tô Lạc, mọi người tiếp tục tiến về trước.
Đám người Ninh gia...
Vốn dĩ đoàn người Ninh Dịch Đình diễu võ giương oai, giờ phút này lại giống con gà trống bị thua trận, vô cùng uể oải, nhưng lại bởi vì sợ chết... Cho nên đoàn người đành lẳng lặng đi theo sau lưng mọi người.
Đã thua rồi, bọn họ còn muốn bị mọi người khinh bỉ.
Người Ninh gia đã ra nông nỗi như thế, cũng là hiếm thấy.
Tô Lạc là người thứ nhất tới bờ.
Sau khi lên bờ, Chiến Bắc Dã liền thu hồi chiếc thuyền ngay, lúc đi về còn phải dùng đến.
"Đi thôi."
Chiến Bắc Dã lấy bản đồ ra xem, sau khi xác định xong đường đi, lập tức đưa Tô Lạc rời đi.
Mà lúc này, tướng công của Kim Hoa đại nương, cũng chính là Vương Đại Toàn, ông đã tỉnh giấc, tuy nhìn có vẻ yếu ớt, nhưng Kim Hoa đại nương kiểm tra qua cơ thể ông, cũng không còn gì đáng lo.
Kim Hoa đại nương đỡ Vương Đại Toàn đi đến trước mặt Tô Lạc cảm tạ cô.
Tô Lạc xua tay: "Núi Bắc Hoang này, mới chính là sự bắt đầu của nguy hiểm, các người tự chú ý an toàn, còn nữa... ở cái nơi này, cố gắng đừng tin tưởng người khác."
Kim Hoa đại nương gật đầu, bà cũng là người từng trải, đạo lý này đều hiểu cả.
Nhìn thấy Tô Lạc phải đi, Kim Hoa đại nương do dự một chút, cuối cùng vẫn là khẽ cắn môi, lấy trong người ra một cái túi gấm đưa cho Tô Lạc: "Nếu ngươi gặp nguy hiểm, hãy mở túi gấm này ra, có lẽ sẽ giúp được ngươi."
Tô Lạc nghi hoặc nhìn bà: "Đây là đồ gì thế?"
Kim Hoa đại nương: "Bùa hộ mệnh, tóm lại đây là cảm tạ ơn cứu mạng của ngươi. Đúng rồi, nếu không gặp nguy hiểm...thì không cần mở ra, còn nữa, thứ này chỉ có tác dụng với núi Bắc Hoang."
Tô Lạc gật đầu, cất túi gấm vào trong người.
"Tô cô nương, cứu mạng a..."
Nhìn thấy Tô Lạc phải đi, trong đám người có người khóc to lên tiếng.
Lại là người bị âm tà cắn qua.
Nhận xét
Đăng nhận xét