Chương 11311: Tầng thứ ba (1)

Mỗi người đều vô cùng bận rộn, đôi mắt cũng không có thời gian liếc người khác một cái.
Giống như mỗi một phút mỗi một giây, đều cực kì quý báu.
Không khí trong đại điện, căng thẳng và áp lực thấp.
Chiến Bắc Dã kích động, hắn kéo Tô Lạc: "Ngươi xem, bọn họ đang đào Linh Tinh! A a a, Linh Tinh tinh khiết quá, linh khí nồng nặc quá!"
Chiến Bắc Dã vừa nói, vừa liếm liếm đầu lưỡi.
Tô Lạc tức giận liếc mắt nhìn hắn: "Này có gì mà phải ngạc nhiên đâu nhỉ?"
Những Linh Tinh đó quả thật độ tinh khiết rất cao, nhưng...cũng chỉ là độ tinh khiết cao một chút thôi mà.
Lúc ở đế quốc Thanh Long kìa, Linh dịch Tô Lạc đều hấp thu hết cả một bệ.
Chiến Bắc Dã vẻ mặt cầu xin: "Tỷ tỷ, thân tỷ tỷ của ta, mấy linh tinh này độ tinh khiết thật sự rất cao, cho dù ở gia tộc bọn ta cũng là Linh Tinh tu luyện cực tốt, ngươi còn tỏ vẻ xem thường sao?"
Tô Lạc quả thật không có cảm giác quá lớn gì.
Trên thực tế, cả một Kim Ô Đường đều là của cô, cô muốn thuyên chuyển tài nguyên, chỉ cần dùng để tự thân tu luyện, bao nhiêu thứ chỉ tính quản gia thôi đều có thể được cô triệu tập qua đây.
Chẳng qua tu vi của Chiến Bắc Dã là bởi vì cô mà giảm xuống, Tô Lạc không có cách nào dùng tài nguyên của Kim Ô Đường, cũng biết xấu hổ không dám dùng... Cho nên cô tự mình phải kiếm Linh Tinh bổ sung cho Chiến Bắc Dã.
"Chúng ta mau đào đi!"
Chiến Bắc Dã hứng khởi muốn qua đó ngay.
Nhưng mà Tô Lạc túm thẳng tay áo của hắn: "Từ từ."
Chiến Bắc Dã vội: "Chậm trễ nữa sẽ bị người khác lấy đi đó, ta mới vừa nhìn thấy có người lấy được ba viên, chỉ chốc lát là đào được ba viên."
Chiến Bắc Dã vội đến độ sắp dậm chân.
Hắn hiện tại nhìn thấy Linh Tinh, tựa như người đói khát nhìn thấy màn thầu vậy, không thể kìm được phải nhào tới ôm lấy gặm.
Tô Lạc tại tầng thứ ba naỳ cũng nhìn thấy có người đào móc được Linh Tinh, nhưng... Đối với cô mà nói, số lượng này thật sự quá ít.
"Ngươi cần bao nhiêu Linh Tinh để có thể thăng cấp lên?" Tô Lạc nhìn Chiến Bắc Dã.
Cái này làm hắn khó xử.
Chiến Bắc Dã xoa đầu: "Thăng cấp đến Tinh Thần Cảnh ba sao, cũng không phải chỉ dựa vào Linh Tinh là được đâu, cần đại cơ duyên, nhưng ta có thể khẳng định, dưới Tinh Thần Cảnh có thể dựa vào Linh Tinh lấp đầy đó."
Chiến Bắc Dã dùng một chữ "điền", đã nói lên số lượng Linh Tinh cần lấp là không ít.
"Số lượng." Tô Lạc tức giận nhìn hắn.
Chiến Bắc Dã: "Ít nhất cần...đến số lượng này nhỉ?"
Chiến Bắc Dã vừa nói chuyện, vừa đưa ra hai ngón tay.
Tô Mộc Dương ở bên nói tiếp: "Hai mươi? Không đúng, hai mươi viên quá ít,... Hai trăm viên?"
"Khụ khụ..."
Chiến Bắc Dã có chút gượng gạo ho nhẹ một tiếng: "Thôi đi, ta không nói cho rồi, tránh hù chết các ngươi."
Tô Lạc: "Hai vạn vạn nhỉ?"
Chiến Bắc Dã quay đầu trừng mắt nhìn Tô Lạc: "Sao ngươi biết?"
Tô Lạc: "Ta cũng từ Tinh Diệu bảy lên đấy, sao ta có thể không biết? Hai vạn viên số lượng này rất khổng lồ, chỉ đào được mấy viên như vậy, đến năm nào tháng nào mới đào được số lượng đủ nhiều đây."
Chiến Bắc Dã buồn rười rượi: "Nhưng muỗi có nhỏ, nó cũng là thịt a!"
Tô Lạc quay đầu, ánh mắt băn khoăn trong phòng, trong người cô còn ôm Tiểu Bạch Long.
Tiểu Bạch Long lắc đầu với Tô Lạc, ánh mắt nhìn lên trên.
Trong lòng Tô Lạc đột nhiên hiểu rõ, đây còn có một tầng nữa.
Nhưng... Nếu có một tầng trên, những người này sao không đi lên? Có thể thấy được tất cả mọi người đều không phát hiện ra con đường này.
"Đi đại thôi." Trong người Tô Lạc ôm Tiểu Thần Long, mạnh bước vào trong đại điện.
Nhưng mà, ở cửa cửa thông đạo hẹp hòi, bị người chặn lại.
Người chặn lại, Tô Lạc cũng đã gặp mặt.



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11427: Ngươi chính là Tô Lạc 3

Chương 11437: Tổ chức thiên sát

Chương 11288: Khiếp sợ (2)