Chương 11302: Tổ tông phá núi (2)

Tô Lạc vốn dĩ muốn hỏi mười thế lực lớn đều là những thế lực nào, phân bố thế lực trước một trăm lại là như thế nào... Nhưng hỏi như vậy, Chiến Bắc Dã nhất định sẽ thấy rất kỳ lạ?
Cho nên Tô Lạc tạm thời gác lại những thắc mắc này, chờ chút nữa mới hỏi thăm kỹ càng là được.
 Tô Lạc nhìn Chiến Bắc Dã, cười thần bí.
Chiến Bắc Dã tức giận liếc cô một cái: "Biết rồi biết rồi, giữ bí mật mà, đúng không? Ta không hỏi là được."
Tô Lạc cười nói sang chuyện khác: "Tổ tông phá núi lại là sao thế?"
Chiến Bắc Dã: "Khu vực hiện tại của chúng ta là quận Li Sơn của tỉnh Bắc Dương Hành, tổ tông phá núi chính là tông phái lớn nhất trong quận Li Sơn, bọn họ cậy quyền Ninh gia, nếu không người của Ninh gia bao là hết một chiếc thuyền quan?"
Tô Lạc: "Nhưng mà lúc Ninh Dịch Đình bọn họ trước đó ở khách trạm Quỳ Dương cũng không có ưu đãi gì."
Chiến Bắc Dã: "Những người Thất Lạc Thành này trọn đời không ra Thất Lạc Thành, cho nên dân chúng có thể không nể mặt Ninh gia, nhưng là Thất Lạc Thành chủ cũng không nhất định có thể nể mặt, huống chi Ninh Dịch Đình cũng không phải kẻ kế thừa thuận vị, hắn không có năng lực này."
Tô Lạc: "Ơ? Vậy kẻ kế thừa thuận vị của Ninh gia là ai?"
Chiến Bắc Dã: "Người kế thừa thuận thứ nhất của Ninh gia, là lão đại Ninh Dịch Triều của Ninh gia là bọn hắn, Ninh Dịch Triều thật sự lợi hại, thiếu niên thiên tài, ngươi nếu có cơ hội thấy hắn, có bao xa thì phải chạy bao xa."
Tô Lạc: "Lợi hại vậy sao?"
Môi mỏng của Chiến Bắc Dã nhếch lên: "Rất là lợi hại! Hắn là một phái của Đế Thiếu, triển vọng tương lai thì không có giới hạn, cho nên ngươi đừng trêu chọc hắn."
Tô Lạc: "...Đế Thiếu."
Chiến Bắc Dã: "Ngươi có làm sao bế quan trong nơi hoang dã, ít nhất cũng nghe qua Đế Thiếu nhỉ?"
Tô Lạc gật đầu: "Quả thật nghe qua."
Không chỉ nghe qua, hơn nữa còn chiến đấu qua, nhưng là dưới tình trạng Tô Lạc dùng tên giả công chúa đế quốc Thanh Long.
Chiến Bắc Dã: "Nghe nói Đế Thiếu đi tiểu quốc Thanh Long rồi, suốt chặng đường đều là du lịch, cũng không biết khi nào trở về."
Tô Lạc: "Ngươi rất sùng bái Đế Thiếu?"
Chiến Bắc Dã nghĩ nghĩ, nói: "Trước kia ta thực sự rất sùng bái Đế Thiếu, ngươi đừng nhìn ta như vậy, Đế Thiếu là hình mẫu của thế hệ là chúng ta, là tấm gương học tập, trước kia lúc ta bị ông nội dùng roi giáo huấn, ông nội liền mắng ta ngay cả theo đuôi Đế Thiếu cũng đuổi không kịp!"
Tô Lạc: "Vậy hiện tại không phải?"
Chiến Bắc Dã hào khí chạm mây: "Hiện tại ta có người sùng bái hơn rồi!"
Tô Lạc: "Ai?"
Chiến Bắc Dã: "Đó là một vị thiếu niên rất rất lợi hại rất lợi hại rất lợi hại, thực lực của hắn... Ngươi căn bản không thể tưởng tượng thực lực của hắn rốt cuộc mạnh cỡ nào đâu, giống như cả khoảng trời này đều là của hắn!"
Trong lòng Tô Lạc lộp bộp một chút...Cô bỗng nhiên có một cảm giác, cái tên đó dường như sắp thốt ra.
"Vậy thiếu niên rất lợi hại đó là ai? Tên gọi là gì?!"
Ngay cả chính Tô Lạc cũng đều không ý thức được, cô hơi lên giọng một tí!
Chiến Bắc Dã tò mò liếc Tô Lạc một cái: "Ngươi nghe qua vị thiếu niên tuyệt thế này chưa?"
Tô Lạc: "Vậy ngươi phải nói thì ta mới biết được có phải người mà ta quen hay không."
Chiến Bắc Dã gãi gãi đầu: "Ta cũng không biết hắn tên là gì, hiện tại ở nơi nào..."
Tô Lạc: "Vậy ngươi làm sao biết hắn?"
Chiến Bắc Dã: "Ta tận mắt nhìn thấy, trận chiến giữa hắn và Đế Thiếu, tuy rằng khóa chặt trong không gian khác đánh nhau, nhưng lúc ấy ông nội của ta lén lút đưa ta vào trong, bọn ta trốn ờ một góc bí mật đang xem cuộc chiến, cũng từ khi xem trận chiến ấy, ta trực tiếp thăng cấp từ Tinh Diệu Cảnh đến Tinh Thần cảnh giới luôn!"


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11427: Ngươi chính là Tô Lạc 3

Chương 11437: Tổ chức thiên sát

Chương 11288: Khiếp sợ (2)