Chương 11298: Chào đời (2)
"Ngươi có biết ngươi đang làm cái gì hay không? Ngươi xem những người ngươi cứu, bọn họ đều dìu dắt nhau chạy tới cướp báu vật, ngươi còn ở lại đây cứu người? Ngươi có bị ngốc không?"
Tô Lạc tức giận liếc hắn một cái: "Ngươi có thể đi trước."
Chiến Bắc Dã: "Ta đi trước thì đi trước, ngươi nghĩ rằng ta không dám à!"
Nói xong, Chiến Bắc Dã sải bước về hướng ngọn núi, hắn thật sự sắp bị cái tính khí do dự thiếu quyết đoán của Tô Lạc tức chết rồi!
Nhưng đi được hai bước, hắn lại quay lại, dừng lại ở chỗ cách Tô Lạc không xa, cặp mắt u oán kia cứ nhìn chằm chằm vào cô.
Tô Mộc Dương không khỏi nở nụ cười: "Ngươi sao lại vòng vèo quay lại rồi?"
Chiến Bắc Dã: "Ta chỉ muốn nhìn xem nha đầu này rốt cuộc có phải thật sự ngu xuẩn hay không,
ta chỉ muốn nhìn xem ả rốt cuộc có cứu hai người cuối cùng kia hay không?"
Hai người cuối cùng chính là huynh muội Ninh gia.
Ninh Dịch Đình và Ninh Diệu Nhan.
Hai người này đều bị âm tà gặm qua, một chỗ ở phía sau lưng, một chỗ ở phần bắp chân.
Giờ phút này người trên bờ đã cực ít, chỉ còn lại Tô Lạc, một vị đại thúc trung niên đang được cô cứu trị, và những người Ninh gia cách đó không xa.
Sau khi đại thúc trung niên được Tô Lạc chữa khỏi, hết lời cảm tạ.
"Tô cô nương, nếu như Tạ mỗ lần này có thể sống sót trở về, nhất định báo đáp ân tình của Tô cô nương, gạn hỏi họ tên Tô cô nương? Quê nhà nơi nào?"
Tô Lạc xua tay: "Không cần như thế."
Đại thúc trung niên thấy Tô Lạc không nói, biết cô có ẩn tình, liền lấy trong người ra một tấm lệnh bài đưa cho cô: "Đây là tên của thương hiệu chúng tôi, nếu về sau cô nương có gặp chuyện gì, có thể cầm tấm lệnh bài đến Kim Ô Đường bất kì một chi nhánh nào, tìm Tạ Chấn Thanh là được."
Kim Ô Đường?
Tô Lạc tò mò quan sát vị đại thúc trung niên này trước mắt, thì ra là người một nhà.
Tô Lạc cười nhạt, cất quân lệnh vào, nói một tiếng: "Được."
Sau khi Tạ Chấn Thanh cáo từ Tô Lạc liền bước nhanh rời đi.
Mà Tô Lạc cũng không dừng lại nữa, vẫy gọi Chiến Bắc Dã: "Đi thôi."
Sắc mặt Chiến Bắc Dã đã rất tệ hại rồi, thấy Tô Lạc không tiếp tục trị liệu người Ninh gia, sắc mặt mới không khó coi nữa, hắn lớn tiếng nói: "Đi."
"Này, các ngươi đợi đã!"
Ngay lúc đoàn người Tô Lạc chuẩn bị rời đi, lại bị người khác gọi lại.
Tuần Sở lên tiếng.
Hắn nhìn chằm chằm Tô Lạc: "Ngươi đi đâu đấy? Nơi này còn có hai gã người bệnh, mau tới chữa bệnh a!"
Tô Lạc dùng ánh mắt quái dị nhìn hắn một cái, coi như mình không nghe thấy, xoay người tiếp tục chạy lấy người.
"Này, ngươi đợi đã, ngươi không nghe thấy lời ta sao?!"
Tuần Sở ở phía sau đuổi theo, chạy thẳng đến trước mặt Tô Lạc, giơ tay cản lại ở phía trước cô!
"Bảo ngươi cứu người mà! Nhanh đi!" Giọng Tuần Sở có chút không kiên nhẫn, có chút vội vàng!
Hắn cũng muốn nhanh chóng cứu người xong là đi cướp báu vật, mà không phải bị nhốt ở trong này.
Ánh mắt quái dị của Tô Lạc nhìn hắn: "Cứu người? Cứu người nào?"
"Ninh ca và Nhan muội muội a, ngươi không có mắt nhìn sao?!" Ngữ khí của Tuần Sở vô cùng tệ, đây chủ yếu là bởi vì lúc trên sông mực, Tô Lạc không có chủ động để các công tử cao quý ngồi thuyền, mà để họ ở trên sông, cuối cùng chính mình bơi lên.
Tuần Sở trên cao nhìn chằm chằm xuống Tô Lạc: "Ta biết, ngươi là đang trách cứ Ninh ca và Nhan muội muội nhằm vào ngươi, bọn họ làm một số chuyện không tốt với ngươi... Nhưng, cho dù ngươi có tức giận trong lòng, cũng phải kìm nén trong lòng chứ, nên làm sao thì làm, nên cứu người thì phải cứu, biết không?"
Tô Lạc dùng ánh mắt như nhìn tên tâm thần liếc nhìn Tuần Sở.
Tuần Sở: "Ngươi phải biết rõ thân phận của mình! Ngươi chẳng qua chỉ là người thường, nhưng bọn ta là thế gia đệ tử cao quý! Ta có lòng tốt nói ngươi một tiếng, làm việc vẫn nên chừa đường lui, nếu không sau khi ra khỏi Thất Lạc Thành...Hơ hơ! Ngươi biết đấy!"
Tô Lạc tức giận liếc hắn một cái: "Ngươi có thể đi trước."
Chiến Bắc Dã: "Ta đi trước thì đi trước, ngươi nghĩ rằng ta không dám à!"
Nói xong, Chiến Bắc Dã sải bước về hướng ngọn núi, hắn thật sự sắp bị cái tính khí do dự thiếu quyết đoán của Tô Lạc tức chết rồi!
Nhưng đi được hai bước, hắn lại quay lại, dừng lại ở chỗ cách Tô Lạc không xa, cặp mắt u oán kia cứ nhìn chằm chằm vào cô.
Tô Mộc Dương không khỏi nở nụ cười: "Ngươi sao lại vòng vèo quay lại rồi?"
Chiến Bắc Dã: "Ta chỉ muốn nhìn xem nha đầu này rốt cuộc có phải thật sự ngu xuẩn hay không,
ta chỉ muốn nhìn xem ả rốt cuộc có cứu hai người cuối cùng kia hay không?"
Hai người cuối cùng chính là huynh muội Ninh gia.
Ninh Dịch Đình và Ninh Diệu Nhan.
Hai người này đều bị âm tà gặm qua, một chỗ ở phía sau lưng, một chỗ ở phần bắp chân.
Giờ phút này người trên bờ đã cực ít, chỉ còn lại Tô Lạc, một vị đại thúc trung niên đang được cô cứu trị, và những người Ninh gia cách đó không xa.
Sau khi đại thúc trung niên được Tô Lạc chữa khỏi, hết lời cảm tạ.
"Tô cô nương, nếu như Tạ mỗ lần này có thể sống sót trở về, nhất định báo đáp ân tình của Tô cô nương, gạn hỏi họ tên Tô cô nương? Quê nhà nơi nào?"
Tô Lạc xua tay: "Không cần như thế."
Đại thúc trung niên thấy Tô Lạc không nói, biết cô có ẩn tình, liền lấy trong người ra một tấm lệnh bài đưa cho cô: "Đây là tên của thương hiệu chúng tôi, nếu về sau cô nương có gặp chuyện gì, có thể cầm tấm lệnh bài đến Kim Ô Đường bất kì một chi nhánh nào, tìm Tạ Chấn Thanh là được."
Kim Ô Đường?
Tô Lạc tò mò quan sát vị đại thúc trung niên này trước mắt, thì ra là người một nhà.
Tô Lạc cười nhạt, cất quân lệnh vào, nói một tiếng: "Được."
Sau khi Tạ Chấn Thanh cáo từ Tô Lạc liền bước nhanh rời đi.
Mà Tô Lạc cũng không dừng lại nữa, vẫy gọi Chiến Bắc Dã: "Đi thôi."
Sắc mặt Chiến Bắc Dã đã rất tệ hại rồi, thấy Tô Lạc không tiếp tục trị liệu người Ninh gia, sắc mặt mới không khó coi nữa, hắn lớn tiếng nói: "Đi."
"Này, các ngươi đợi đã!"
Ngay lúc đoàn người Tô Lạc chuẩn bị rời đi, lại bị người khác gọi lại.
Tuần Sở lên tiếng.
Hắn nhìn chằm chằm Tô Lạc: "Ngươi đi đâu đấy? Nơi này còn có hai gã người bệnh, mau tới chữa bệnh a!"
Tô Lạc dùng ánh mắt quái dị nhìn hắn một cái, coi như mình không nghe thấy, xoay người tiếp tục chạy lấy người.
"Này, ngươi đợi đã, ngươi không nghe thấy lời ta sao?!"
Tuần Sở ở phía sau đuổi theo, chạy thẳng đến trước mặt Tô Lạc, giơ tay cản lại ở phía trước cô!
"Bảo ngươi cứu người mà! Nhanh đi!" Giọng Tuần Sở có chút không kiên nhẫn, có chút vội vàng!
Hắn cũng muốn nhanh chóng cứu người xong là đi cướp báu vật, mà không phải bị nhốt ở trong này.
Ánh mắt quái dị của Tô Lạc nhìn hắn: "Cứu người? Cứu người nào?"
"Ninh ca và Nhan muội muội a, ngươi không có mắt nhìn sao?!" Ngữ khí của Tuần Sở vô cùng tệ, đây chủ yếu là bởi vì lúc trên sông mực, Tô Lạc không có chủ động để các công tử cao quý ngồi thuyền, mà để họ ở trên sông, cuối cùng chính mình bơi lên.
Tuần Sở trên cao nhìn chằm chằm xuống Tô Lạc: "Ta biết, ngươi là đang trách cứ Ninh ca và Nhan muội muội nhằm vào ngươi, bọn họ làm một số chuyện không tốt với ngươi... Nhưng, cho dù ngươi có tức giận trong lòng, cũng phải kìm nén trong lòng chứ, nên làm sao thì làm, nên cứu người thì phải cứu, biết không?"
Tô Lạc dùng ánh mắt như nhìn tên tâm thần liếc nhìn Tuần Sở.
Tuần Sở: "Ngươi phải biết rõ thân phận của mình! Ngươi chẳng qua chỉ là người thường, nhưng bọn ta là thế gia đệ tử cao quý! Ta có lòng tốt nói ngươi một tiếng, làm việc vẫn nên chừa đường lui, nếu không sau khi ra khỏi Thất Lạc Thành...Hơ hơ! Ngươi biết đấy!"
Nhận xét
Đăng nhận xét