Chương 11323 + 11324: Dược sư cấp thần
Chiến Bắc Dã khiếp sợ nhìn Tô Lạc: "Trong tay ngươi lại có nhiều đan dược cấp bán thần như vậy! Ngươi lại đựng theo lọ ha!"
Vậy một lọ, ít nhất có 100 viên nhỉ?
Tô Lạc tức giận nói: "Ta đã nói qua với ngươi, ta sẽ cấp dưỡng ngươi đến Tinh Thần ba thôi, tự ngươi không tin đó thôi."
Chiến Bắc Dã: "Một tiểu cô nương như ngươi, ăn mặc giản dị vậy, ai biết ngươi là đại đại phú hào đâu..."
Tô Lạc: "Ngươi đừng nói chuyện, tránh làm mất không khí."
Tô Lạc đang độ huyệt trên người Chiến Bắc Dã, dòng điện từng luồng từng luồng len lỏi qua lại trong cơ thể hắn.
Chiến Bắc Dã đặc biệt tò mò: "Ngươi đang làm...gì?"
Tô Lạc: "Chữa trị cho thể chất tàn của ngươi."
Chiến Bắc Dã tò mò: "Ông nội của ta tìm nhiều dược sư tẩy tủy hoán huyết cho ta như vậy, cũng không cải thiện, ngươi có thể sao?"
Tô Lạc không nói gì.
Chiến Bắc Dã làu bàu: "... Ông nội của ta cũng không phải chưa xin qua dược sư cấp bán thần."
Tô Lạc: "Ta không chỉ là dược sự cấp bán thần."
Không chỉ là...Vậy ý là, vượt qua dược sự cấp bán thần?
Chiến Bắc Dã: "Dược sư cấp thần?!"
Tô Lạc vừa làm việc vừa thản nhiên ừ một tiếng.
Chiến Bắc Dã cười hì hì một tiếng.
Tô Lạc nhíu mày: "Đừng cười, kéo đến gân rồi."
Chiến Bắc Dã thật vất vả mới nhịn được, nhưng kìm nén cực kì đau khổ: "Ta... Ta thực sự không muốn cười... Nhưng lời này của ngươi... Rất buồn cười..."
Tô Lạc dùng ánh mắt như nhìn tên điên nhìn hắn: "Nếu không phải bởi vì ta làm cho tu vi ngươi lui về sau..."
Chiến Bắc Dã: "Được được rồi, dược sư cấp thần đại nhân lợi hại, ta không nghi ngờ ngươi nữa, thật sự không nghi ngờ ngươi nữa, ngươi chính là dược sư cấp thần."
Tô Lạc: "..."
Cô cảm thấy mình thật sự cạn lời, cư nhiên lại thời gian rỗi cùng Chiến Bắc Dã thảo luận vấn đề điên khùng như vậy.
Sau một khắc, Tô Lạc kết thúc công việc.
Chiến Bắc Dã mặc quần áo lại, hắn tò mò nhìn Tô Lạc: "Vậy là xong rồi?"
Tô Lạc gật đầu: "Thể chất của ngươi chữa trị cũng tàm tạm rồi, hiện tại ta không có thời gian điều chế thể chất đan loại trừ tạp chất cho ngươi, chén nước này ngươi uống đi."
Thật đúng là một cái bát sứ thô quá đỗi tầm thường luôn, đựng nước trong.
Chiến Bắc Dã buồn rười rượi: "Ngươi đây là tùy tiện lấy một chén nước từ khe suối cho ta uống sao?"
Tô Lạc bất lực nhìn hắn.
Đây chính là thượng phẩm Tiên Linh Thủy, biết bao người mong chờ đều không được, nếu không phải vì duyên cớ áy náy, Tô Lạc thực sự sẽ không lấy ra đâu.
"Không uống thì thôi."
Tô Lạc đang chuẩn bị cất lại bát vào trong.
Nhưng Chiến Bắc Dã nhanh tay lẹ mắt, đoạt lấy bát một phen, uống ừng ực ừng ực, uống xong rồi còn chem chép chem chép miệng: "Chén nước này cũng ngọt đấy, ngon lắm, còn không?"
Tô Lạc: "... Không."
Chiến Bắc Dã: "Keo kiệt."
Đúng lúc này, Tô Mộc Dương đã trở lại, trong tay hắn cầm một cái túi to, mở ra trước mặt Tô Lạc.
Bên trong toàn bộ đều là Linh Tinh.
Hơn nữa đều là mới vừa đào ra thôi, màu sắc Linh Tinh thật.
Tô Mộc Dương cười nói: "Bọn họ nhìn thấy có thể đổi đan dược cấp bán thần đều rất vui mừng, Linh Tinh trong tay hiện có toàn bộ đều lấy đế đổi, suy cho cùng Linh Tinh hiện tại dễ đào, nhưng mà đan dược cấp bán thần lại khó mua lắm."
Tô Lạc gật gật đầu, đưa tất cả Linh Tinh trong bao gai cho Chiến Bắc Dã: "Tu luyện đi."
Chiến Bắc Dã ngạc nhiên nhìn Tô Lạc: "... Nhiều Linh Tinh như vậy a."
Tô Lạc: "Nhà ngươi không phải đại nguyên soái phủ sao, chưa thấy qua Linh Tinh sao? Đây mới chỉ là hơn một vạn viên thôi, khiếp sợ lắm sao?"
Chiến Bắc Dã: "Đại tiểu thư, ngươi không lo liệu gia thất không biết củi gạo đắt, Linh Tinh thực sự rất quý báu đó!"
"Một vạn viên đã rất nhiều rất nhiều rồi, hơn nữa nhà ta vì cho ta tu luyện cũng sắp phá sản rồi... Làm gì còn có thể tìm ra Linh Tinh như vậy?"
"Ông nội của ta chính là thấy ta tu luyện hao quá, cho nên đuổi ta ra khỏi nhà, bảo ta tự tu luyện."
Chiến Bắc Dã rơm rớm nước mắt kể lại.
Tô Lạc bó tay: "Được rồi được rồi, hiện tại thể chất tàn của ngươi đã tu bổ xong rồi, về sau tu luyện sẽ không hao tổn như vậy nữa, được rồi nhanh chóng tu luyện đi, đừng làm chậm trễ thời gian, để tránh Ninh Dịch Đình bọn họ chạy mất, còn phải đuổi theo bọn họ nữa."
Chiến Bắc Dã: "Vậy chúng ta hiện tại đuổi theo bọn họ trước?"
Tô Lạc lắc đầu: "Thực lực ngươi quá yếu, là nhược điểm của tiểu đội chúng ta, không được, ngươi nhanh chóng tu luyện."
Chiến Bắc Dã lại muốn khóc nữa, hắn trước tới giờ đều là kẻ được người khác dựa dẫm a, bây giờ bị ghét bỏ như vậy huhuhu~
Chiến Bắc Dã không dám nói nhảm nhiều nữa, trực tiếp ngồi khoanh chân tại chỗ bắt đầu tu luyện.
Rất nhanh Linh Tinh tầng thứ năm bị đào bới đến càng ngày càng ít, rất nhiều người bắt đầu dần dần di chuyển lên tầng trên.
Nhưng mà nơi Tô Lạc bọn họ chính là con đường phải qua để đến thẳng tầng thứ năm, cho nên mỗi một người đi qua đều nhìn thấy Chiến Bắc Dã đầu tiên.
Khi bọn họ nhìn thấy một đống lớn vỏ không của Linh Tinh quanh người Chiến Bắc Dã, cũng chấn động cả lên!
Thì ra vừa rồi những Linh Tinh mà Tô gia đệ đệ kia đổi là cho Chiến Bắc Dã dùng à, nhưng bọn họ không phải là tình cờ gặp nhau sao?
Vương Thị nhìn chằm chằm rất nhiều Linh Tinh trên mặt đất, đôi mắt co rút kịch liệt, đỏ mắt rồi!
Bà lôi Vương Vực đi đến một bên, hạ giọng ghé vào lỗ tai hắn dặn dò vài câu.
Chỉ thấy Vương Vực sắc mặt đỏ lên, tức giận trừng mắt nhìn Vương Thị, cãi nhau với Vương Thị.
Nhưng Vương Thị lại tiếp tục nhắc nhở, vẫn nhắc nhở, đến cuối cùng khóc luôn, thậm chí phải quỳ xuống cầu đứa con mình mãi.
Vương Vực bị bà phiền đến không chịu được, mất kiên nhẫn nói: "Muốn đi mẹ đi, con là con sẽ không đi rồi đó!"
Nói xong, Vương Vực tự mình tiến lên tầng thứ năm.
Vương Thị đôi mắt trông mong nhìn một đống Linh Tinh trống không, chậm rãi đi đến trước mặt Tô Lạc, trên mặt nở một nụ cười nhiệt tình và thánh thiện, là một trưởng bối dịu dàng hơn cả.
"Tô cô nương, ngài đã cứu Vương Vực nhà tôi, đến bây giờ vẫn chưa cảm tạ ngài, không biết tính danh ngài, cũng không biết nhà ngài ở xứ nào..."
Lời nói Vương Thị ngập ngừng, hy vọng Tô Lạc tự mình nói tiếp.
Nhưng Tô Lạc lại quay đầu lại liếc nhìn bà một cái, cái liếc mắt đó, ánh mắt lạnh băng mà hờ hững, nhìn đến độ trong lòng Vương Thị run lên một cái.
Tô Lạc nhíu mày nhìn bà một cái, không nói gì.
Vương Thị bị thái độ lãnh nhạt của Tô Lạc chọc giận, nhưng cũng chỉ là tức giận trong lòng, trên mặt lại vẫn nụ cười thánh thiện như cũ: "Tô cô nương..."
Kim Hoa đại nương cực kì mất kiên nhẫn, đi lên cả giận nói với Vương Thị: "Người như bà thật không biết nói đạo lý, Tô cô nương nếu muốn cho biết tính danh thì sớm đã cho biết rồi, không nói thì chứng tỏ không muốn nói, bà sao lại dây dưa không ngớt vậy?"
"Vừa rồi lúc Tô cô nương đối phó với đám người Ninh gia, bà túm lấy đứa con chạy nhanh như bay, núp trong góc tối, hiện tại thấy người ta có đan dược cấp bán thần, lại có nhiều Linh Tinh như vậy, lại ánh mắt long lanh, lại đến gần nữa? Tôi nói này Vương Thị, tôi ban đầu thấy bà cũng tốt đấy, không ngờ bà là người giỏi nịnh hót vậy đó!"
Kim Hoa đại nương thật không khách khí, trực tiếp nói sự thật ra luôn, sắc mặt Vương Thị nhất thời đỏ lên!
Bà gắt gao nhìn Kim Hoa đại nương, đột nhiên đôi mắt ửng đỏ: "... Kim Hoa đại nương, ta, ta chỉ là muốn hỏi tính danh Tô cô nương, sau này báo đáp thật tốt, ngươi sao nói khó nghe như thế... Còn đặt điều ô uế ta? Cũng thôi, ai bảo bọn ta là cô nhi quả phụ, không có thực lực, thì bị người bị người ta ức hiếp như vậy."
Vậy một lọ, ít nhất có 100 viên nhỉ?
Tô Lạc tức giận nói: "Ta đã nói qua với ngươi, ta sẽ cấp dưỡng ngươi đến Tinh Thần ba thôi, tự ngươi không tin đó thôi."
Chiến Bắc Dã: "Một tiểu cô nương như ngươi, ăn mặc giản dị vậy, ai biết ngươi là đại đại phú hào đâu..."
Tô Lạc: "Ngươi đừng nói chuyện, tránh làm mất không khí."
Tô Lạc đang độ huyệt trên người Chiến Bắc Dã, dòng điện từng luồng từng luồng len lỏi qua lại trong cơ thể hắn.
Chiến Bắc Dã đặc biệt tò mò: "Ngươi đang làm...gì?"
Tô Lạc: "Chữa trị cho thể chất tàn của ngươi."
Chiến Bắc Dã tò mò: "Ông nội của ta tìm nhiều dược sư tẩy tủy hoán huyết cho ta như vậy, cũng không cải thiện, ngươi có thể sao?"
Tô Lạc không nói gì.
Chiến Bắc Dã làu bàu: "... Ông nội của ta cũng không phải chưa xin qua dược sư cấp bán thần."
Tô Lạc: "Ta không chỉ là dược sự cấp bán thần."
Không chỉ là...Vậy ý là, vượt qua dược sự cấp bán thần?
Chiến Bắc Dã: "Dược sư cấp thần?!"
Tô Lạc vừa làm việc vừa thản nhiên ừ một tiếng.
Chiến Bắc Dã cười hì hì một tiếng.
Tô Lạc nhíu mày: "Đừng cười, kéo đến gân rồi."
Chiến Bắc Dã thật vất vả mới nhịn được, nhưng kìm nén cực kì đau khổ: "Ta... Ta thực sự không muốn cười... Nhưng lời này của ngươi... Rất buồn cười..."
Tô Lạc dùng ánh mắt như nhìn tên điên nhìn hắn: "Nếu không phải bởi vì ta làm cho tu vi ngươi lui về sau..."
Chiến Bắc Dã: "Được được rồi, dược sư cấp thần đại nhân lợi hại, ta không nghi ngờ ngươi nữa, thật sự không nghi ngờ ngươi nữa, ngươi chính là dược sư cấp thần."
Tô Lạc: "..."
Cô cảm thấy mình thật sự cạn lời, cư nhiên lại thời gian rỗi cùng Chiến Bắc Dã thảo luận vấn đề điên khùng như vậy.
Sau một khắc, Tô Lạc kết thúc công việc.
Chiến Bắc Dã mặc quần áo lại, hắn tò mò nhìn Tô Lạc: "Vậy là xong rồi?"
Tô Lạc gật đầu: "Thể chất của ngươi chữa trị cũng tàm tạm rồi, hiện tại ta không có thời gian điều chế thể chất đan loại trừ tạp chất cho ngươi, chén nước này ngươi uống đi."
Thật đúng là một cái bát sứ thô quá đỗi tầm thường luôn, đựng nước trong.
Chiến Bắc Dã buồn rười rượi: "Ngươi đây là tùy tiện lấy một chén nước từ khe suối cho ta uống sao?"
Tô Lạc bất lực nhìn hắn.
Đây chính là thượng phẩm Tiên Linh Thủy, biết bao người mong chờ đều không được, nếu không phải vì duyên cớ áy náy, Tô Lạc thực sự sẽ không lấy ra đâu.
"Không uống thì thôi."
Tô Lạc đang chuẩn bị cất lại bát vào trong.
Nhưng Chiến Bắc Dã nhanh tay lẹ mắt, đoạt lấy bát một phen, uống ừng ực ừng ực, uống xong rồi còn chem chép chem chép miệng: "Chén nước này cũng ngọt đấy, ngon lắm, còn không?"
Tô Lạc: "... Không."
Chiến Bắc Dã: "Keo kiệt."
Đúng lúc này, Tô Mộc Dương đã trở lại, trong tay hắn cầm một cái túi to, mở ra trước mặt Tô Lạc.
Bên trong toàn bộ đều là Linh Tinh.
Hơn nữa đều là mới vừa đào ra thôi, màu sắc Linh Tinh thật.
Tô Mộc Dương cười nói: "Bọn họ nhìn thấy có thể đổi đan dược cấp bán thần đều rất vui mừng, Linh Tinh trong tay hiện có toàn bộ đều lấy đế đổi, suy cho cùng Linh Tinh hiện tại dễ đào, nhưng mà đan dược cấp bán thần lại khó mua lắm."
Tô Lạc gật gật đầu, đưa tất cả Linh Tinh trong bao gai cho Chiến Bắc Dã: "Tu luyện đi."
Chiến Bắc Dã ngạc nhiên nhìn Tô Lạc: "... Nhiều Linh Tinh như vậy a."
Tô Lạc: "Nhà ngươi không phải đại nguyên soái phủ sao, chưa thấy qua Linh Tinh sao? Đây mới chỉ là hơn một vạn viên thôi, khiếp sợ lắm sao?"
Chiến Bắc Dã: "Đại tiểu thư, ngươi không lo liệu gia thất không biết củi gạo đắt, Linh Tinh thực sự rất quý báu đó!"
"Một vạn viên đã rất nhiều rất nhiều rồi, hơn nữa nhà ta vì cho ta tu luyện cũng sắp phá sản rồi... Làm gì còn có thể tìm ra Linh Tinh như vậy?"
"Ông nội của ta chính là thấy ta tu luyện hao quá, cho nên đuổi ta ra khỏi nhà, bảo ta tự tu luyện."
Chiến Bắc Dã rơm rớm nước mắt kể lại.
Tô Lạc bó tay: "Được rồi được rồi, hiện tại thể chất tàn của ngươi đã tu bổ xong rồi, về sau tu luyện sẽ không hao tổn như vậy nữa, được rồi nhanh chóng tu luyện đi, đừng làm chậm trễ thời gian, để tránh Ninh Dịch Đình bọn họ chạy mất, còn phải đuổi theo bọn họ nữa."
Chiến Bắc Dã: "Vậy chúng ta hiện tại đuổi theo bọn họ trước?"
Tô Lạc lắc đầu: "Thực lực ngươi quá yếu, là nhược điểm của tiểu đội chúng ta, không được, ngươi nhanh chóng tu luyện."
Chiến Bắc Dã lại muốn khóc nữa, hắn trước tới giờ đều là kẻ được người khác dựa dẫm a, bây giờ bị ghét bỏ như vậy huhuhu~
Chiến Bắc Dã không dám nói nhảm nhiều nữa, trực tiếp ngồi khoanh chân tại chỗ bắt đầu tu luyện.
Rất nhanh Linh Tinh tầng thứ năm bị đào bới đến càng ngày càng ít, rất nhiều người bắt đầu dần dần di chuyển lên tầng trên.
Nhưng mà nơi Tô Lạc bọn họ chính là con đường phải qua để đến thẳng tầng thứ năm, cho nên mỗi một người đi qua đều nhìn thấy Chiến Bắc Dã đầu tiên.
Khi bọn họ nhìn thấy một đống lớn vỏ không của Linh Tinh quanh người Chiến Bắc Dã, cũng chấn động cả lên!
Thì ra vừa rồi những Linh Tinh mà Tô gia đệ đệ kia đổi là cho Chiến Bắc Dã dùng à, nhưng bọn họ không phải là tình cờ gặp nhau sao?
Vương Thị nhìn chằm chằm rất nhiều Linh Tinh trên mặt đất, đôi mắt co rút kịch liệt, đỏ mắt rồi!
Bà lôi Vương Vực đi đến một bên, hạ giọng ghé vào lỗ tai hắn dặn dò vài câu.
Chỉ thấy Vương Vực sắc mặt đỏ lên, tức giận trừng mắt nhìn Vương Thị, cãi nhau với Vương Thị.
Nhưng Vương Thị lại tiếp tục nhắc nhở, vẫn nhắc nhở, đến cuối cùng khóc luôn, thậm chí phải quỳ xuống cầu đứa con mình mãi.
Vương Vực bị bà phiền đến không chịu được, mất kiên nhẫn nói: "Muốn đi mẹ đi, con là con sẽ không đi rồi đó!"
Nói xong, Vương Vực tự mình tiến lên tầng thứ năm.
Vương Thị đôi mắt trông mong nhìn một đống Linh Tinh trống không, chậm rãi đi đến trước mặt Tô Lạc, trên mặt nở một nụ cười nhiệt tình và thánh thiện, là một trưởng bối dịu dàng hơn cả.
"Tô cô nương, ngài đã cứu Vương Vực nhà tôi, đến bây giờ vẫn chưa cảm tạ ngài, không biết tính danh ngài, cũng không biết nhà ngài ở xứ nào..."
Lời nói Vương Thị ngập ngừng, hy vọng Tô Lạc tự mình nói tiếp.
Nhưng Tô Lạc lại quay đầu lại liếc nhìn bà một cái, cái liếc mắt đó, ánh mắt lạnh băng mà hờ hững, nhìn đến độ trong lòng Vương Thị run lên một cái.
Tô Lạc nhíu mày nhìn bà một cái, không nói gì.
Vương Thị bị thái độ lãnh nhạt của Tô Lạc chọc giận, nhưng cũng chỉ là tức giận trong lòng, trên mặt lại vẫn nụ cười thánh thiện như cũ: "Tô cô nương..."
Kim Hoa đại nương cực kì mất kiên nhẫn, đi lên cả giận nói với Vương Thị: "Người như bà thật không biết nói đạo lý, Tô cô nương nếu muốn cho biết tính danh thì sớm đã cho biết rồi, không nói thì chứng tỏ không muốn nói, bà sao lại dây dưa không ngớt vậy?"
"Vừa rồi lúc Tô cô nương đối phó với đám người Ninh gia, bà túm lấy đứa con chạy nhanh như bay, núp trong góc tối, hiện tại thấy người ta có đan dược cấp bán thần, lại có nhiều Linh Tinh như vậy, lại ánh mắt long lanh, lại đến gần nữa? Tôi nói này Vương Thị, tôi ban đầu thấy bà cũng tốt đấy, không ngờ bà là người giỏi nịnh hót vậy đó!"
Kim Hoa đại nương thật không khách khí, trực tiếp nói sự thật ra luôn, sắc mặt Vương Thị nhất thời đỏ lên!
Bà gắt gao nhìn Kim Hoa đại nương, đột nhiên đôi mắt ửng đỏ: "... Kim Hoa đại nương, ta, ta chỉ là muốn hỏi tính danh Tô cô nương, sau này báo đáp thật tốt, ngươi sao nói khó nghe như thế... Còn đặt điều ô uế ta? Cũng thôi, ai bảo bọn ta là cô nhi quả phụ, không có thực lực, thì bị người bị người ta ức hiếp như vậy."
Nhận xét
Đăng nhận xét